Chào mừng các bạn tân sinh viên


 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

  Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next
Tác giảThông điệp
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:51 pm


Thu run rẩy cất từng bước lên thềm nhà. Thu có muốn chạy ra khỏi đây thì cũng không thoát vì chiếc cổng vô tình kia đã bị đóng chặt lại.

Trường ngồi rung đùi trên chiếc ghế xa lông. Hắn ra lệnh.

_Làm việc của mình đi, tôi sẽ kiểm tra cô khi cô hoàn thành xong. Nếu cô mà làm cẩu thả, hay có một chút nào rối trá thì cô biết rồi đấy, tôi sẽ không tha cho cô đâu….!!

Thu quá mệt mỏi, bụng xôi lên vì đói. Thể xác và tinh thần như muốn rã cả ra. Nhưng Thu không cho phép mình được ngục ngã hay bỏ cuộc. Thu hiểu đây là món nợ của Thanh với anh chàng này nhưng Thu phải thay Thanh trả cho anh ta cũng như Thanh phải thay Thu trả món nợ của mình. Cả hai chị em cũng chẳng có ai sung sướng gì khi đổi trao thân phận cho nhau nhưng có lẽ Thu vẫn sung sướng hơn Thanh vì cô nàng còn có những bạn bè tốt vây quanh mình còn Thanh thì khác, cô nàng phải chống trọi với cả trường và nay có thêm một tên ác quỷ từ địa ngục lên. Thu chỉ còn biết cầu chúc cho Thanh được may mắn và có thể vượt qua được mọi chuyện khi đang theo học ở bên ấy.

Thu bắt tay vào làm việc. Nhìn căn nhà ba tầng này. Cô nàng cảm tưởng cuộc đời của mình hôm nay sẽ kết thúc ở đây.

Thu ôm từng chồng quần áo của Trường mang đi giặt. Thu vừa làm vừa lẩm bẩm.

_Cái tên kia trông sáng xủa và sạch sẽ như thế sao nhà của hắn lại bị dơ như một cái chuồng heo là thế nào….!!

Lau nhà, giặt quần áo, rửa chén đĩa bẩn. Thu cố nấu cho xong bữa cơm trưa. Thấy có cái ghế còn trống ở một căn phòng bên cạnh Thu nghĩ.

_Mình chỉ cần ngả lưng cho đỡ mệt một chút thôi….!!

Đôi mắt của Thu díp lại, sự mệt mỏi dễ dàng đưa cô nàng vào giấc mộng. Trường thích thú ngắm Thu làm việc. Thấy cô nàng vì mình mà vất vả, Trường cũng thấy hơi tội nhưng nhớ đến mối hận hôm nào anh chàng lại nhếch mép lên.

_Cho cô chết, đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Tôi sẽ tập cho cô dần quen với cuộc sống của một người hầu. Cố lên nhé nhóc…!!

Trường ngồi đợi lâu như vậy mà con nhỏ kia cũng không chịu ra báo cáo kết quả công việc cho mình. Trường buông tờ báo xuống bàn rồi đứng dậy. Anh chàng lẩm bẩm.

_Cô mà lười biếng thì cô chết với tôi. Mới ngày làm đầu tiên mà đã lười biếng như thế này thì ai mà chịu nổi….!!

Trường chạy lên chạy xuống để kiểm tra. Anh chàng hài lòng vì con nhỏ làm rất sạch sẽ và ngăn nắp. Bước vào gian bếp mùi thức ăn làm cho Trường cảm thấy đói.

Nhìn những món ăn ở trên bàn. Trường phì cười.

_Chúa ơi, con nhỏ này làm thức ăn cho người lớn ăn hay cho trẻ nhỏ ăn. Mấy củ cà rốt và dưa leo, cô nàng sắt và gọt rất đẹp mắt….!!

Trường ôm bụng cười lên như điên. Con bé đúng là trẻ con. Nó mà đi nuôi dạy trẻ là rất phù hợp. Đúng là bó tay với nó, nhưng mà mình cũng nên nếm thử xem nó nấu có ngon hay không.

Trường lấy một cái thìa, anh chàng khẽ hớt một lớp trên đĩa rau mà cô nàng nấu. Trường cảm thấy rất ngon, hương vị vừa ngọt vừa mềm. Trường cười xem ra anh chàng có một đầu bếp không tồi nhưng mình phải bảo nó thay đổi kiểu thức anh dành cho trẻ em này nếu không mình sẽ chết vì suy dinh dưỡng mất.

Trường bước ra khỏi bếp, anh chàng tự hỏi là con nhỏ kia lủi đi mất rồi. Sao mình tìm nó ở khắp nhà mà không thấy.

Trường bước sang một căn phòng bỏ hoang ở bên cạnh, đôi dép lê đi nhẹ nhàng trên sàn.

Trường thấy có một cánh tay của Thu dơ ra khỏi ghế xô pha. Trường bước lại, anh chàng ngắm Thu ngủ.

Con nhỏ có vẻ mệt mỏi nhưng trông nó ngủ rất ngon. Trường lắc đầu lẩm bẩm.

_Con nhỏ này đúng là vô duyên, đến nhà một thằng đàn ông mà lại là ô sin của người ta, sao nó dám tự nhiên ngủ say sưa ở đây là thế nào….!!

Trường quát.

_Con nhỏ kia dậy mau, cô đã phơi quần áo đâu mà dám lăn ra ngủ, tôi lại lấy cái chổi quất cho cô hai cái vì tội lười bây giờ….!!

Thu giật mình, con nhỏ lăn cả xuống đất. Thu mắt nhắm mắt mở hỏi Trường.

_Anh cần tôi làm gì nữa hay sao….???

Trường buồn cười quá nhưng cố nén để ra vẻ là một ông chủ nghiêm khắc.

_Mau đi phơi quần áo đi và tôi nói cho biết nếu cô còn dám ngủ trong giờ làm việc là không xong với tôi đâu…!!

_Dạ, em xin lỗi anh. Em đi làm ngay đây….!!

Thu bỏ chạy ra khỏi cửa nhưng cái dép của cô nàng trơn quá nên cô nàng ngã xõng xoài ra sàn nhà. Lần này Trường không còn nhịn được cười nữa. Anh chàng phá ra cười thật to.

Thu nhăn nhó đứng dậy, đôi má đỏ bừng vì xấu hổ. Thu ngại quá vội bỏ đi xuống bếp. Thu vừa đi vừa ôm lấy hai cái má của mình. Trường cười chán, anh chàng nghĩ.

_Xem ra cuộc sống mai sau của mình sẽ rất thú vị. Con nhỏ đó cũng dễ thương và biết điều đấy chứ. Nhưng mà lạ thật, tính cách của nó bây giờ chẳng giống lúc trước tí nào, không lẽ nó đã thay đổi rồi. Mình nên quan sát nó thêm rồi mới kết luận thì hơn vì sớm hay muộn mình cũng sẽ biết con người thật của nó.

Trường tự hỏi không biết con nhỏ này có phải là một người đa tính cách hay không….!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:52 pm


Dung thấy Thanh cáu giận và hờn dỗi mình như vậy. Dung cảm thấy hơn bị tủi thân. Nhưng cô nàng hiểu ai bị bạn bè bỏ rơi trong trường hợp ấy cũng đều tức giận như Thanh cả thôi. Có khi họ còn làm hơn thế. Dung tự nhận mình là một đứa kém cỏi, Thanh đã vì mình mà bị vạ lây, lẽ ra mình phải đứng ra bảo vệ và bênh vực con nhỏ khi tên kia bắt nạt Thanh nhưng mình lại hèn nhát rúc vào cái mai rùa của mình.

Dung nhìn Thanh chìm sâu vào trong giấc ngủ. Dung mỉm cười, nhìn con nhỏ lúc này thật dễ thương và đáng yêu. Dung cũng không hiểu tại sao Thu lại thay đổi một cách chóng mặt như thế này nhưng tính cách bây giờ của Thu hay hơn tính cách nhút nhát như ngày xưa. Vì sống ở trong ngôi trường luôn bị bắt nạt bởi bọn công tử con nhà giàu và bọn con gái công chúa kia thì lành hiền quá dễ bị bọn họ cưỡi đầu cưỡi cổ.

Dung lo cho Thanh, vì Thanh thay đổi là tốt nhưng cô nàng này lại nóng tính và thẳn thắn quá dễ làm mất lòng người khác và dễ bị người khác ghét, mà khi đã bị ghét rồi thì con nhỏ làm sao mà sống yên.

Dung định lay Thanh dậy và bảo con nhỏ đi lên lớp vì Dung đã hết đau rồi. Con nhỏ đỏ mặt vì cứ đến ngày là nó hay bị như thế. Nhưng thấy Thanh ngủ ngon quá, Dung thở dài lẩm bẩm.

_Thôi mày hãy nằm ở đây mà ngủ luôn đi để mình tao đi lên lớp cũng được. Cô giáo có hỏi đành nói dối là bây giờ bệnh đã chuyển cả sang bên mày. Ngủ ngoan nhé cô bạn thân yêu….!!

Dung và Duy bước ra ngoài. Anh chàng rủ dê.

_Anh em mình đi uống nước đi, anh thấy giờ học cũng đã sắp kết thúc rồi em có lên cũng đâu có học được gì….??

Dung thấy có lý liền bảo luôn anh chàng.

_Vậy thì anh em mình đi nhưng mà uống nước ở đâu bây giờ. Em sợ nếu mà nhà trường bắt gặp em cúp tiết để đi chơi với anh thì thế nào em cũng bị phạt…!!

Duy cười khì bảo Dung.

_Em yên tâm đi vì anh biết chỗ này hay lắm. Nào chúng ta đi…!!

Hai người tính đều trẻ con nên họ ăn nói hợp với nhau. Họ cười đùa vui vẻ trên suốt quãng đường đi. Thanh vẫn ngủ như chết ở trên giường bệnh, cô nàng quá mệt mỏi nên ngủ sâu hơn mọi khi. Thanh chuyên ngủ ngật ở trong lớp vì cô nàng là vua nướng, Thanh có hai phương châm sống rất hay. Đó là ngoài ăn và ngủ ra cô nàng không còn quan tâm tới chuyện gì khác.

Có một bóng người hắt lên trên sàn nhà. Tiếng khóa kêu lách cách ở trong ổ rồi cánh cửa mở ra và nhẹ nhàng được khép lại.

Anh chàng tiến từng bước lại chiếc giường mà Thanh đang nằm. Anh chàng khẽ nhếch mép lên rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Hắn ta ngắm nhìn Thanh ngủ, bàn tay của anh ta khẽ nắm lấy bàn tay của Thanh. Trên tay của cô nàng hai vết hằn do dây thịt quấn vẫn chưa hết đỏ và hình như đang bị sưng lên thì phải. Hắn khẽ nhăn mặt lại, rồi nhẹ nhàng cầm một lọ thuốc rồi bôi vào hai vết hằn trên tay của Thanh.

Sau khi làm xong cái việc tốt đẹp nhưng lén lút đó, hắn cúi xuống gần mặt của Thanh. Hắn khẽ mỉm cười rồi thì thầm vào tai của cô nàng.

_Ngủ ngon nhé nhóc, em không biết là khi em tỉnh dậy thì đang có việc gì chờ em đâu. Anh hy vọng là em không ngục ngã hay quỳ xuống xin anh buông tha cho em. Vì em biết rồi đấy, anh không khi nào muốn buông tay của em ra khỏi tay của anh, anh sẽ trói em lại bằng sợi dây sích của mình. Nên em phải mạnh mẽ lên và đừng có khóc, anh sẽ không vì thế mà nhẹ tay với em đâu….!!

Không biết Thanh có nghe anh chàng kia nói gì không, chỉ biết là trong miệng của Thanh đang ú ớ cái gì đó rồi cô nàng nằm im. Thanh có một tật là khi ngủ dù ai có khiêng hay vứt mình đi đâu con nhỏ cũng không hay và cũng không biết gì cả.

Đôi môi hồng của Thanh hé mở. Anh chàng kia không cưỡng lại được nên nhẹ nhàng đặt lên môi của Thanh một nụ hôn.

Mặt của anh chàng đỏ lên, một nụ cười hạnh phúc và sung sướng nở trên môi. Anh chàng bước ra ngoài, khép cánh cửa phía sau lưng của mình lại. Anh chàng lẩm bẩm.

_Con nhỏ này đúng là có một sức quyến rũ chết người, mình nên đề phòng và giữ mình cẩn thận thì hơn vì nếu không làm được như thế mình không thể nào hoàn thành tốt vai trò của mình được….!!

Thanh cảm nhận được là có ai đó đang hôn mình nhưng trong mơ con nhỏ lại đang mơ mình được con mèo Kitty ở nhà hôn. Trên môi của cô nàng khẽ nở một nụ cười.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:52 pm


Cuối cùng con mèo lười như Thanh cũng tỉnh giấc. Cô nàng vươn vai và ngáp một cái rõ to. Thanh bật xuống đất đánh bộp một cái. Thanh cảm nhận trên đôi môi của mình hơi ướt và hình như là có ai đó đã hôn mình.

Thanh ngu ngơ không hiểu là tại sao trong giấc mơ của mình, Thanh được con mèo Kitty ở nhà hôn mà trên môi của mình lại giống như thật. Thanh xoa xoa đầu, Thanh đang vận dụng trí óc của mình để giải thích trường hợp này.

Ngẫm nghĩ một lúc Thanh cũng không hiểu được tại sao, cô nàng tự cười một mình.

_Mày đúng là một con điên tự dưng lại tin vào mấy thứ vớ vẩn, có lẽ cái cảm giác sung sướng và nhớ thương con mèo yêu quý của mình nên mình mới tin là nó hiện hữu ở đây thôi chứ làm gì có thật….!!

Thanh thò vào túi áo khoác lấy ra một cái máy nghe nhạc và bật nút on trên màn hình rồi cắm dây vào tai. Cô nàng khép cửa phòng y tế lại. Thanh vừa đi vừa lẩm bẩm theo lời của bài hát, môi mỉm cười thật tươi.

Sờ lên cổ tay, Thanh thấy nó hơi nhức. Thanh nguyền rủa.

_Cái tên ác quỷ kia đúng là một tên độc ác, sao hắn có thể đối sử với một cô gái như tội phạm thế chứ và tại sao ở ngôi trường này thu thập toàn những kẻ không ra gì là thế nào. Mình nên sách va ly và bay về với gia đình thì hơn, ở đây thêm lúc nữa chắc là cái bọn kia sẽ sẻo từng miếng thịt của mình ra mất….!!

Thanh vừa đi vừa lẩm bẩm, mắt của cô nàng đang nhìn mấy khóm hoa hai bên lối đi. Thanh thấy một đôi giày màu trắng, Thanh nhìn dần lên. Thanh giật mình và co giò bỏ chạy, nhưng cái tên kia nhanh hơn, hắn lại tóm lấy cái mũ áo khoác của Thanh.

Thanh kêu khổ, sao vừa mới mở mắt ra là thấy hắn là thế nào, tên này là quỷ ám hay sao.

Thanh đứng im không còn nhúc nhích được gì nữa. Tên kia giật mạnh một cái, Thanh ngã về đằng sau. Hắn xoay Thanh một vòng, hắn bắt Thanh phải đối diện và nhìn thẳng vào mặt của hắn. Thanh bực mình gắt.

_Tên kia anh làm gì thế hả, anh có biết là mình phiền lắm không, còn không mau buông tay để cho tôi đi….!!

Long nhếch mép và bộ mặt của hắn xa xầm xuống.

_Tôi yêu cầu cô từ nay không được ăn nói với tôi bằng giọng ra vẻ đó nữa nếu không cô sẽ chết với tôi….!!

_Tôi thích nói gì là việc của tôi, anh có quyền gì mà yêu cầu tôi như thế…!!

Long quát.

_Đi và dọn dẹp văn phòng cho tôi ngay lập tức….!!

Thanh nhăn mặt và bịp luôn tai lại, con nhỏ bực mình nói.

_Anh làm gì mà phải hét lên như điên thế hả. Tôi có bị điếc đâu mà anh phải ra oai, làm thì làm….!!

Thanh bực mình bỏ đi một mạch. Con nhỏ không thèm dùng tay mở cửa mà sẵn chân của mình, nó đá một cú, hai cánh cửa mở bung ra. Thanh đi thẳng vào trong, rồi vớ lấy cái chổi. Cô nàng bắt đầu làm việc.

Long đứng ở ngoài nhìn, anh chàng dựa người vào cửa, hai tay ung dung đút vào túi quần. trên môi của Long khẽ nở một nụ cười, ánh mắt của Long nhìn Thanh đầy âu yếm, anh chàng đang dần thích con nhỏ nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ mình là một kẻ lạnh lùng, vì Long là một người giỏi dấu cảm xúc thật của bản thân, nên không ai biết là anh chàng muốn gì và cần gì.

Thanh vừa làm vừa nghe nhạc. Mặc dù hơi vất vả một tí nhưng với Thanh mà nói những công việc này chẳng có xi nhê gì hết. Ở nhà Thanh còn làm những việc nặng hơn thế này nhiều, Thanh học võ nên có một số chuyện người bình thường không thể làm được.

Thanh lấy tay quẹt mồ hôi đang chảy ở trên trán, Thanh thở phào vì mọi chuyện đã xong, căn phòng trở nên sạch sẽ và sáng sủa. Thanh thỏa mãn với công việc của mình. Cô nàng cười thật tươi, mặt bừng sáng hỏi Long.

_Anh thấy thế nào, hài lòng rồi chứ….??

Long hơi đỏ mặt, anh chàng vội quay ra hướng khác. Long lấy bàn tay khẽ bịp miệng của mình lại rồi nói.

_Cũng tạm được nhưng từ mai cô phải biết điều một chút nếu không tôi sẽ phạt cô thật nặng….!!

Thanh cười cười rồi dơ tay chào như kiểu nhà binh.

_Tuân lệnh sếp, chào sếp em về….!!

Thanh phi ra khỏi phòng như một cơn lốc. Thanh phóng hết tốc lực vì sợ cái tên kia đuổi theo để tóm mình lại. Long đứng ngây người nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của Thanh đang chạy trên sân trường, anh chàng sờ lên trái tim của mình, từng nhịp đập đang hiện rõ ở trong lồng ngực.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:53 pm


Thanh bò lên được lớp thì các bạn đã về gần hết. Thanh tiu ngỉu lấy cặp sách của mình, cô nàng lẩm bẩm.

_Mình là gì không biết, sao từ khi đi học ở đây mình toàn gặp xui xẻo là thế nào, đúng là cái số không ra gì…!!

Kim căm thù bảo Thanh.

_Con nhỏ kia mày có biết là vì mày mà tao phải đi cắt lại tóc không hả, tao nói cho mày biết tao không dễ dàng bỏ qua cho mày đâu nên mày cứ liệu chừng đấy….!!

Thanh lười biếng ngả đầu xuống bàn, con nhỏ trả lời.

_Cô định làm gì tôi, hay là cô muốn cắt lại tóc của mình thêm lần nữa….!!

Kim nghiến răng của mình thật chắt, cô nàng quát lên the thé.

_Mày đừng có cậy mình biết được chút võ mà ra vẻ ta đây, mày có tin là tao cho người thay bọn tao xử mày không hả…??

Thanh độp lại.

_Cô cũng có khác gì tôi, tôi chỉ đáp trả những gì mà cô gây ra cho tôi thôi. Tôi không cần biết cô là ai và tôi cũng cóc cần biết cô nhờ ai để xử tôi. Vì nếu tôi còn ở đây điều đó có nghĩa là tôi sẽ chơi với cô tới cùng, nếu cần tôi có thể chuyển đi nơi khác học cũng được, không lẽ ở trên đất nước này lại không có trường nào khác cho tôi học hay sao….!!

_Mày có giỏi thì chuyển trường luôn đi, sao chỉ có nói không mà không làm gì hết thế, đúng là chỉ có giỏi khua môi múa mép…..!!

Thanh cười khì, con nhỏ cúi mặt dưới đôi bàn tay của mình, cô nàng thờ ơ bảo.

_Lẽ ra là tôi định đi cho sớm vì ngày nào cũng phải gặp cô làm cho tôi phát tởm nhưng nếu mà tôi bỏ đi thì cô lấy ai để chơi cùng, tôi có lòng tốt muốn làm bạn với cô, tại sao cô lại muốn tống cổ tôi đi luôn là thế nào….???

Kim tức quá vì miệng lưỡi của Thanh như cứa vào nỗi đau của cô ta.Mặc dù mang tiếng là ngũ công chúa và nổi tiếng vì sự giàu có và sắc đẹp nhưng các bạn ở trong trường trước mặt bọn họ thì vui vẻ, lễ phép chào hỏi nhưng trong thâm tâm và sau lưng, bọn họ đang nguyền rủa không tiếc lời, thành ra họ chỉ là những kẻ cô đơn mà thôi.

_Cô câm miệng đi, hãy liệu hồn và cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình, vì cô không biết là có chuyện gì đang chờ mình đâu….!!

Thanh ngán ngẩm, con nhỏ ngủ luôn. Bọn kia gào chán mà con nhỏ Thanh không thèm bảo nào. Chúng nó tức giận bỏ đi về. Thanh muốn mượn sách nên cô nàng không cần phải về nhà vào lúc này, Thanh tranh thủ thời gian để thỏa mãn giấc mộng ngủ của mình.

Long đứng ngoài cửa, anh chàng nghe hết cuộc nói chuyện vừa rồi. Long mỉm cười thích thú, anh chàng nghĩ.

_Con nhỏ Thanh này cũng mạnh miệng gớm, nhưng mà nó đơn giản quá, con em của mình là một đứa háo thắng và thù dai, xem ra con nhỏ Thanh phải chịu thêm nhiều uất ức đây. Mình nên làm gì để kết thúc trận chiến giữa hai đứa này mà không làm tổn thương hòa khí giữa hai bên….!!

Long vuốt mũi của mình, anh chàng đã nghĩ ra được một cách rất hay. Long bước vào lớp, chọn cho mình một cái bàn gần chỗ của Thanh. Long gõ nhẹ lên bàn. Thanh vẫn ngủ như chết, cô nàng không có phản ứng gì cả. Long bực mình gõ đánh cốp một cái vào đầu của Thanh. Thanh lấy tay xoa xoa đầu của mình rồi ngái ngủ nói.

_Dung, mình chỉ ngủ một chút thôi, tí nữa mình mới về nên cậu làm ơn đừng có làm phiền mình….!!

Long lại gõ thêm cho Thanh một cái nữa, Thanh tức khí gắt.

_Con nhỏ kia, mày điếc hả, tao đã bảo là để cho tao yên cơ mà. Mày mà đánh tao thêm cái nữa là tao đánh lại mày gấp đôi, lúc đó đừng có trách tao độc ác…!!

Thanh vừa dứt lời, con nhỏ được lĩnh thêm một cái nữa đúng như ý nguyện. Thanh ngồi bật dậy rồi dơ tay lên. Thanh thấy Long đang khoanh tay ngồi trước mặt mình. Cái tay của Thanh xìu xuống, người mà Thanh sợ nhất trên đời chính là tên ác quỷ này. Thanh ngán ngẩm hỏi.

_Anh muốn gì…??
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:53 pm


_Bắt đầu từ ngày mai thời gian của cô sẽ là thời gian của tôi. Cô muốn đi đâu hay làm gì cũng phải xin phép tôi, nếu tôi không đồng ý hay không chấp nhận, cô không được phép làm điều đó, cô đã rõ chưa….!!

Thanh lùng bùng hết cả lỗ tai, nếu làm đúng như hắn nói có khác gì mình là nô lệ của hắn. Chúa ơi, mình thà là đi tu ở trong một ngôi chùa nào đó còn hơn.

_Xin lỗi anh nhưng tôi không thể nào làm theo yêu cầu của anh được, tôi là một con người thích tự do và làm những gì mà mình muốn, tôi không phải là một con rô bốt được lập trình sẵn….!!

Long đập bàn một cái thật to, anh chàng trừng mắt lên quát Thanh.

_Cô dám ăn nói như thế với chủ nhân của mình đấy hả, cô đừng quên là mình đã hứa và ký vào tờ giấy kia, chưa hết cô có tin là tôi gửi ngay tấm hình của cô cho toàn trường không hả….??

Thanh uất quá quát lại Long.

_Tên kia, tôi có gây thù chuốc oán gì với anh đâu mà tại sao anh cứ tìm cách gây khó dễ cho tôi mãi là thế nào…..!!

_Cô làm gì thì tự mình đi mà tìm hiểu lấy, còn một điều tôi muốn cô làm cho tôi nữa, bắt đầu từ ngày mai cô phải mang cơm sáng cho tôi….!!

Đây là hình phạt mà Thanh ngán nhất, ngay việc tự nấu cơm cho bản thân của mình, Thanh còn không muốn nói chi đến việc nấu ăn cho người khác. Thanh gãi gãi đầu ra vẻ là một người khổ sở.

_Xin lỗi anh nhưng anh không thể tự mình mang đi được hay sao vì tôi nấu ăn dở lắm và tôi cũng lười nấu ăn nên anh làm ơn tự nấu ăn cho mình đi nhé….!!

Long muốn cười lắm khi nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó như khỉ của Thanh nhưng anh chàng vẫn nghiêm như thường.

_Đây là lệnh và là yêu cầu của tôi. Tôi không cho phép cô cãi hay có bất cứ phản ứng nào nữa, cứ thế mà thi hành đi…!!

Thanh lẩm bẩm.

_Đúng là một tên độc tài và không biết điều, chúa ơi chỉ cần nghĩ tới chuyện phải dậy sớm để nấu ăn cho hắn là mình lại điên lên rồi, sao con khổ thế này hả trời….!!

Long quát.

_Con nhỏ kia đã chửu xéo người khác đủ chưa, có im miệng để nghe người khác nói không hả…??

Thanh ngồi im, nhưng trong đầu của cô nàng đã chửu cái tên kia không tiếc lời, ai bảo hắn dám xài xể Thanh như một cái giẻ lau của hắn.

_Cô có thể làm một người bạn tốt của em gái tôi không…??

Thanh ngơ ngác không hiểu nên hỏi lại Long.

_Anh nói gì tôi không hiểu, em gái anh là ai mà anh lại muốn tôi làm bạn của nó….!!

Long thở dài bảo Thanh.

_Em gái của tôi là con bé Kim mà cô hay cãi nhau và đánh nhau với nó đấy thôi…!!

Thanh giật mình đánh thót một cái, chúa ơi đây là việc tiếp theo mà hắn yêu cầu với mình hay sao, đúng là quái chiêu, làm sao mình có thể chơi thân và làm bạn với một con bé như nó chứ.

_Anh đang đùa tôi đúng không, anh biết thừa là tôi và con nhỏ Kim không thể nào và không bao giờ làm bạn được với nhau sao anh lại bắt tôi làm cái việc còn khó hơn là tìm đường lên trời thế hả….!!

_Tôi không cần biết, cô muốn làm gì thì làm, cô cũng đừng quên bây giờ cô là nô lệ của tôi nên mọi yêu cầu của tôi là mệnh lệnh đối với cô, cô mà còn dám cãi hay không tuân theo là chết với tôi….!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:53 pm


Long chán nản bảo Thanh.

_Thật ra Kim là đứa ngoan hiền và tốt bụng nhưng nó được nuông chiều từ nhỏ nên nó mới tác oai tác quái như vậy. Nếu bây giờ nó tìm cho mình được một người bạn tốt như cô thì tôi tin là nó sẽ thay đổi….!!

Thanh không tự tin lắm với những gì mà Long nói.

_Anh đừng đánh giá tôi cao quá vì tôi sợ sẽ làm cho anh thất vọng. Tôi nghĩ là mình không làm được đâu vì tôi và con nhỏ Kim là kẻ thù của nhau làm sao tự nhiên biến thành tình bạn được….!!

_Tại sao lại không được, vì có những thứ tưởng chừng là xung khắc với nhau nhưng lại ghép thành một mảnh đấy thôi….!!

Thanh nắm chặt hai tay thành một khối, Thanh cũng mong mình và Kim có thể trở thành một người bạn tốt vì đi học mà cứ cãi nhau hoài cũng khiến cho Thanh chán.

_Thôi được rồi tôi đồng ý, nhưng tôi nói trước là kết quả như thế nào thì cũng không phải là lỗi của tôi đâu…!!

Long mỉm cười thỏa mãn, anh chàng hỏi Thanh.

_Cô về luôn chứ hay là cô còn việc gì cần làm…??

Thanh nằm xuống bàn, con nhỏ lười biếng bảo Long.

_Tôi muốn mượn vài cuốn sách của thư viện nên tôi sẽ ở lại đây….!!

Long không nói gì anh chàng bước ra cửa. trước khi đi anh chàng khẽ quay lại nhìn Thanh một cái rồi mới đi. Thanh lại chìm sâu vào giấc mộng, mọi chuyện vừa xảy ra đã bay sạch ra khỏi đầu của cô nàng, vì với Thanh lúc này được tận dụng một giấc ngủ ngon quan trọng hơn những việc vớ vẩn kia.

Long mở cửa xe ô tô rồi trèo lên. Anh chàng ngồi dựa vào ghế xe, tay hất mái tóc ra đằng sau trán, anh chàng lẩm bẩm.

_Mình hy vọng là Thu với em gái của mình có thể trở thành những người bạn tốt và con nhỏ Kim học được một bài học quý giá về tình người, mình không muốn nó chơi với mấy đứa con gái kia một tẹo nào. Chúng nó suốt này chỉ nhồi nhét vào đầu của con nhỏ những thứ không hay, mong sao là Thu có thể lay chuyển được nó….!!

Long gọi điện cho quản lý của mình, anh chàng muốn hỏi về lịch quay phim ca nhạc. Long để điện thoại sang cái ghế bên cạnh rồi lái xe đi.

Lúc đi học Long là một người lạnh lùng và vô cảm nhưng khi là một thần tượng anh chàng biến thành một con người hoàn toàn khác.

Thoa, Kim, Hường và Liên đang trên đường đi học về. Họ đang phóng xe như điên, mặc dù là con gái nhưng họ còn táo tợn hơn cả đàn ông. Thoa gợi ý.

_Hay là mình nhờ bọn thằng Kiên xử con nhỏ Thu đi, vì hình như bọn nó thích bọn mình nên vụ nhờ vả này xem ra sẽ rất trót lọt….!!

Hường cười tươi bảo.

_Mày nói đúng, cái bọn ngu ngốc đó mình nhờ gì hay sai gì mà chả được, bọn nó đúng là những tên dại gái….!!

_Nếu thế mày gọi điện cho bọn nó đi, rồi hẹn bọn nó ở cái quán rượu lần trước…!!

Kim cười thỏa mãn, con nhỏ nguyền rủa.

_Đúng thế, lần này chúng ta sẽ cho con nhỏ Thu chết, ai bảo nó dám tuyên chiến với chúng ta….!!

Cả bọn phá ra cười như điên với nhau, chúng nó hạnh phúc khi tìm cách hại được nhỏ Thanh.

Bọn tên Kiên thấy Kim gọi cho mình, bọn nó nháy máy bảo nhau.

_Con nhỏ này được đấy, hôm nay chúng ta sẽ chuốc cho bọn nó say rồi chúng ta muốn làm gì mà chả được phải không chúng mày…!!

Ba tên còn lại cười hô hố với nhau, trong đầu của chúng nó đang chứa toàn những ý nghĩ đen tối. Bốn cô nàng kia thì không hay biết gì cả, chúng nó cứ tưởng lừa được mấy anh chàng này, nhưng chúng nó có biết đâu là chính mình lại xa vào bẫy.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:54 pm


Thanh bước xuống thư viện của trường, kể từ khi đến đây học. Thanh chưa bao giờ đặt chân tới, hôm nay cô nàng cần mượn vài cuốn sách về kinh tế luận. Thật ra Thanh là một người ghét toán và nhất là kinh tế, nhưng cô nàng cần một ít kiến thức để viết blog nên cô nàng mới nhắm mắt mượn về đọc.

Thanh cầm cuốn sách trên tay, cô nàng lượn qua mấy kệ sách khác để mượn thêm vài cuốn truyện. Đôi mắt của Thanh long lanh khi nghĩ đến những dòng truyện vui tươi mà mình sắp được đọc. Thanh mỉm cười rồi bước thật nhanh đến cái kệ thứ ba.

Thanh sờ tay và quét nhẹ trên từng cuốn sách mà cô nàng đi qua. Chọn được cho mình một cuốn ưng ý Thanh liền cầm lấy, nhưng hình như bên kia cũng có người chọn nó, thành ra cuốn sách đứng im ở giữa hai người. Thanh nhòm qua khe sách, cô nàng nhìn thấy có một anh chàng cũng đang nhìn mình. Thanh cười hỏi.

_Anh có thể nhường tôi cuốn truyện này không…??

Anh chàng kia lắc đầu nói.

_Xin lỗi cô nhưng tôi không thể nào nhường cho cô được vì tôi đã phải chọn lâu lắm rồi mới thấy….!!

Thanh cãi lý.

_Nhưng tôi là người tìm thấy trước thì tôi phải lấy được nó chứ…??

Anh chàng kia cũng không vừa.

_Cô nói lạ nhỉ, vậy tại sao tôi và cô lại cùng cầm nó một lúc….!!

_Rất đơn giản, tôi vừa cầm vào là anh cầm vào ngay, tính theo giây thì tôi vẫn nhanh hơn anh….!!

Anh chàng kia sửng xốt cho cái lý luận của Thanh. Anh chàng nói.

_Mặc kệ là tính theo giây hay theo phút. Tôi vẫn muốn lấy cuốn sách này. Cô chịu khó mượn nó vào lần sau vậy….!!

Thanh giật luôn cuốn sách, rồi mỉm cười bảo.

_Tại sao người mượn lần sau không phải là anh mà lại là tôi….!!

Anh chàng kia điên tiết liền bước sang để nhìn rõ tận mặt con nhỏ nào mà dám cướp trắng trợn cuốn sách của mình. Khi đã nhìn cho rõ rồi, cả Thanh và Hoàng đều giật mình nhìn nhau. Hoàng mai mỉa.

_Xem ra tôi và cô có duyên ghê, lần trước ở sân bay cô giật con thú bông, còn ở đây cô giật cuốn sách của tôi. Cô làm nghề gì mà có thể làm nó hay như vậy….!!

Thanh cúi xuống nhìn đôi giày của mình, con nhỏ tỉnh bơ bảo.

_Đồ của tôi thì tôi phải giật lại chứ, không lẽ tôi phải nhường cho người khác, anh không thấy là mình hơi phí lí khi đi mỉa mai người khác trong khi họ làm đúng à….!!

Hoàng khoanh tay lại, anh chàng cười khẩy hỏi Thanh.

_Cô thấy mình đúng ở điểm nào, giật đồ trên tay của người khác một cách thô bạo là đúng hay sao…??

_Tôi là một người như thế đấy, anh làm gì được tôi….!!

Hoàng cười cười anh chàng lôi Thanh gần về phía mình, anh chàng đe dọa.

_Cô có biết mình là một đứa con gái phi lí nhất trên đời không hả, cả đời của tôi chưa bao giờ gặp một loại con gái nào như cô….!!

Thanh cười khì bảo Hoàng.

_Nếu thế thì tôi chúc mừng anh, vì số của anh may mắn mới gặp một người hoàn hảo như tôi, anh cũng nên cảm ơn thượng đế vì đã cho mình cái diễm phúc này….!!

Hoàng nhăn mặt lại vì anh chưa thấy ai lại trơ trẽn như con nhỏ Thanh này khi tự nhận bản thân mình như thế. Nhưng anh chàng phải công nhận một điều là danh tiếng, hình tượng của mình chẳng có tác dụng hay xi nhê gì hết với con nhỏ. Hoàng bắt đầu tò mò và muốn tìm hiểu thêm về Thanh.

Thanh thấy Hoàng im lặng không nói gì mà cứ nhìn mình chằm chằm. Thanh ngơ ngác không hiểu, con nhỏ khua tay trước mặt của Hoàng. Thanh quan tâm hỏi.

_Anh bị làm sao thế, có phải anh buồn vì không mượn được cuốn sách này không….??

Hoàng giật mình, anh chàng chưa kịp nói gì. Thanh đã chìa cuốn truyện ra trước mặt của Hoàng.

_Tôi chỉ trêu đùa anh thôi, anh cầm lấy đi khi nào anh đọc xong thì báo cho tôi biết để tôi còn mượn…!!

Hoàng kinh ngạc, anh không ngờ con nhỏ này lại biết điều và tốt bụng như thế, anh cứ tưởng nó là một đứa không biết điều chứ.

_Cô không hối hận khi đưa nó cho tôi chứ…??

Thanh mỉm cười hiền từ.

_Có sao đâu vì dù anh đọc trước hay là tôi đọc trước thì cũng như nhau cả. Tôi chỉ cần biết là nó vẫn còn ở đây là được rồi….!!

Hoàng phì cười cho cái lý lẽ của Thanh. Con nhỏ này đúng là một đứa ngây thơ.

_Cô có cần tôi trả ơn cô gì không…??

Thanh đang lựa sách, nghe Hoàng hỏi, Thanh lắc đầu đáp.

_Tôi có làm gì cho anh đâu mà anh cần phải trả ơn, chỉ cần anh mau đọc xong rồi cho tôi mượn là được rồi….!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:54 pm


_Cô không cần tôi trả ơn cho cô nhưng tôi lại muốn trả ơn cô. Nói đi cô muốn gì…!!

Thanh buồn cười, con nhỏ chưa thấy có tên nào ương bướng như tên này.

_Tôi đã nói là không cần anh phải trả ơn cho tôi rồi kia mà, không lẽ anh lại đi bắt người khác nhận ơn của mình….!!

Hoàng kiên quyết bảo Thanh.

_Xin lỗi nhưng đó là nguyên tắc làm người của tôi, vì vậy cô hãy nói ra yêu cầu của mình đi….!!

Thanh quay lại, cô nàng mỉm cười thật dễ thương rồi nói.

_Nếu thế anh hãy im lặng và ra kia ngồi đọc sách cho tôi nhờ, tôi chỉ yêu cầu anh làm như thế thôi….!!

Hoàng ngạc nhiên trước yêu cầu của Thanh. Anh chàng mỉm cười thích thú, con nhỏ này được đấy. Hoàng khoanh tay lại, anh chàng nói.

_Tôi nghĩ là mình đã tìm ra được một cách trả ơn cô rất hay….!!

Thanh ngước mắt lên nhìn Hoàng, cô nàng ngơ ngác hỏi.

_Anh tìm được cách gì….??

Hoàng kéo Thanh lại gần mình, anh chàng cười khì bảo con nhỏ.

_Cách này này…!!

Hoàng ôm chặt lấy Thanh rồi hôn con nhỏ. Thanh mở to mắt ra vì kinh ngạc và sửng xốt. Cả thân thể của Thanh như bị đông cứng lại. Thanh sợ hãi quá liền đẩy Hoàng tránh xa người mình ra, con nhỏ tiện tay tát cho Hoàng một cái rồi hét.

_Tên biến thái kia, anh làm cái gì thế hả…??

Hoàng xoa xoa vào má của mình. Anh chàng mỉm cười bảo Thanh.

_Tôi đã trả ơn cho cô xong rồi đấy, chào cô…!!

Hoàng cầm cuốn sách rồi bỏ đi. Thanh đứng chết lặng ở một chỗ. Tim của con nhỏ đập thật nhanh; mặt của nó đỏ lên và nước mắt trào cả ra; đôi môi run run vì khóc. Thanh bàng hoàng hết cả người, tại sao trên đời lại có một cách trả ơn người khác ngược đời như hắn chứ.

Thư viện vắng hoe, vì đang là ban trưa nên không có ai, không biết trời xui đất khiến thế nào mà Thanh và Hoàng lại ở đây vào lúc này. Hành động vừa rồi của Hoàng may mà không có ai nhìn thấy nếu không cô nàng Thanh lại phải chịu nhiều đau khổ hơn nữa.

Thanh ngồi bệt xuống đất, Thanh tự hỏi bản thân là tại sao chỉ trong vòng có một ngày mà bao nhiêu chuyện xảy ra với mình là thế nào.

Thanh ôm lấy đầu, hai cuốn sách nằm ở bên cạnh. Đôi chân của Thanh nằm dài trên thềm nhà, Thanh đang nghĩ rất dữ ở trong đầu. Thanh tính từ việc bị bắt làm nô lệ của tên ác quỷ Long, rồi việc bị bắt ép phải kết bạn với kẻ thù là Kim và phải mang cơm sáng cũng như dọn phòng họp cho hắn. Thanh nhăn nhó nghĩ.

_Mình nên gọi điện cho chị Thu rồi thương lượng với chị về vụ chuyển sang một ngôi trường mới học cho xong, nếu mình mà tiếp tục học ở đây thì thế nào mình cũng phát điên lên. Chị Thu của mình chọn cái trường này để học đúng là một sai lầm, học đâu chả thấy suốt ngày chỉ thấy đánh nhau với cãi nhau….!!

Thanh sờ lên môi của mình thấy nó vẫn còn ướt, nụ hôn không cho Thanh cảm giác gì cả, Thanh chỉ coi nó giống như là hôn con Kitty ở nhà thôi. Nhưng bị cưỡng ép để làm chuyện này thật không hay chút nào. Cái tên chết tiệt, hắn tưởng hắn là ai mà cho mình cái quyền được ban phát cho kẻ khác chứ, bọn thần tượng đúng là cái bọn mắc dịch.

Thanh đứng lên, cô nàng cầm hai cuốn sách rồi chọn cho mình một cái bàn trống. Thanh tập trung vào đọc sách, cô nàng không muốn những chuyện phiền nhiễu kia ảnh hưởng đến cảm hứng của mình.Đọc được một lúc Thanh nghĩ.

_Mình phải cố gắng học thật giỏi để tham gia tranh cử, mình cần phải thay đổi cái vận mệnh đen đủi của mình mà để làm được điều đó mình cần tìm ai đó dạy kèm cho mình, nhưng khổ nỗi mình lại không biết ai cả, phải nhờ ai bây giờ hả trời…!!

Thanh lại bắt đầu suy nghĩ nên không đọc hay học được gì nữa. Thanh bực mình đứng lên rồi đến bàn thủ thư. Cô nàng nhẹ nhàng bảo.

_Cô ơi làm ơn cho em mượn hai cuốn sách này…!!

Cô thủ thư khẽ nhấc cái kính rồi nhìn Thanh một cái. Cô ôn tồn hỏi.

_Em đã mượn sách bao giờ chưa…??

Thanh gãi đầu vì Thanh có bao giờ đến đây đâu mà mượn. Thanh tự hỏi là chị Thu có bao giờ mượn sách mà chưa trả hay không. Cô nàng bí thế nên đành trả lời đại.

_Dạ rồi. Em rất hay mượn sách ở đây…!!

Cô thủ thư bảo Thanh.

_Cho cô mượn thẻ thư viện của em…!!

Thanh lôi tấm thẻ của Thu ra rồi đưa cho cô thủ thư. Cô dò tên của Thu trong một cuốn sổ lớn, cô trừng mắt lên bảo Thanh.

_Sao mấy cuốn lần trước em đã mượn lâu rồi mà vẫn chưa chịu trả nay lại đòi mượn thêm là thế nào…??

Thanh kêu khổ, đúng là bó tay với bà chị của mình, lẽ ra bà chị phải nhắc cho mình nhớ chứ, bây giờ lại bị mắng oan thế này.

_Vâng, em hứa sẽ mang trả sớm. Chào cô….!!

Thanh tiu ngỉu bước ra. Đúng là cái số không ra gì, đã không mượn được sách, còn bị tên kia cướp luôn nụ hôn và bị mắng oan nữa chứ. Đúng là bực cả mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:55 pm


Thanh buồn bã rời trường, con nhỏ vừa đi vừa lẩm bẩm.

_Mình đúng là xui xẻo, mình cần phải đi chơi ở đâu đó để xả bớt bực ở trong lòng ra nếu không mình sẽ không ăn hay không ngủ được mất….!!

Con nhỏ nói là làm, cô nàng chạy thật nhanh đến con phố quen mà cô nàng hay đến. Thanh có biết một cái quán làm bánh rất ngon, chỉ cần nghĩ đến thôi là cô nàng đã chảy cả nước miếng ra rồi.

Thanh đá mấy cái lá khô dưới đất, mắt của cô nàng quan sát xung quanh. Thanh hơi buồn vì mùa thu, mùa của những kỉ niệm. Tuy con nhỏ là một người vô tư và không thích suy nghĩ nhiều nhưng nỗi nhớ gia đình và bạn bè luôn im đậm ở trong lòng. Thanh dơ bàn tay của mình ra con nhỏ hứng lấy một chiếc lá đang bay xuống. Thanh lẩm bẩm.

_Mày lại về với cát bụi còn tao bao giờ mới được trở về với gia đình đây….!!

Thanh buồn bã hẳn, con nhỏ không còn cười đùa nữa. Khuôn mặt rầu rầu con nhỏ cất bước đi, đây là lần đầu tiên con nhỏ thở dài và trầm ngâm như một cụ già. Con nhỏ nghĩ.

_Ở đây mình chẳng học được gì mà lúc nào cũng phải nơm nớp lo sợ bị người ta bắt nạt và bị hại. Ôi đúng là đau cả đầu, hay là mình về nước phứt đi cho rồi. Mình bảo chị Thu chuyển về trường của mình học cho có chị có em mà đỡ phải nhớ quê và buồn như thế này….!!

Thanh thơ thẫn như một người mất hồn, con nhỏ vừa đi vừa vọng tưởng lại những kỷ niệm với bạn bè, con nhỏ tự hỏi là không biết bây giờ Trang đang làm gì, bọn bạn trong lớp có biết chị Thu không phải là mình; chúng nó có còn đánh nhau và chị Thu có bị chúng nó lôi kéo vào trận chiến của chúng nó hay không. Con nhỏ lo sợ vì với vóc người như chị Thu thì làm được gì, không khéo chúng nó lại phát hiện ra chị Thu là giả mạo thì tiêu.

Thanh ôm lấy đầu của mình, con nhỏ nhăn nhó nghĩ ngợi lung tung. Không khí xung quanh làm cho Thanh cảm thấy ngột ngạt, Thanh rủa.

_Cái bọn này không biết làm gì mà bu ra đây đông thế không lẽ họ không thể nào ở im trong nhà hay sao mà cứ phải ra đường vào giữa ban trưa nóng như thiêu thế này. Đúng là điên rồ, mà mình cũng có khác gì họ, mình cũng đang lang thang như một kẻ không nhà…..!!

Thoa, Kim, Hường và Liên đã đến cái quán rượu mà bọn nó hẹn gặp bọn tên Kiên trước. Cả bốn đứa đang uống rượu với nhau, chúng nó sung sướng vì xắp hoàn thành xong mụch đích của mình. Bọn tên Kiên đến sau bọn nó vài phút.

Chúng nó dơ tay lên chào nhau rất thân mật. Hoan nheo nheo mắt hỏi Hường.

_Bọn em tới sớm thế, anh cứ tưởng là bọn anh phải đến trước bọn em chứ…??

Hường ghét nhất là cái tên trơ trẽn này nhưng vì hôm nay có chuyện nhờ vả nên cô nàng cố nhịn để trả lời.

_Tại bọn tôi tiện đường nên đến đây luôn….!!

Hoan ngồi sát vào người của Hường. Hường cảm thấy ghê tởm, con nhỏ ngồi xịch ra chỗ khác. Hoan cười khẩy, trong lòng của hắn ý nghĩ muốn chiếm đoạt thân xác của Hường càng mãnh liệt hơn. Hắn lẩm bẩm ở trong miệng.

_Cô cứ kiêu ngạo đi nhưng khi nằm trong vòng tay của tôi rồi thì cô đừng có mà hối hận, lúc đó tôi sẽ làm cho cô phải kêu khóc và van xin tôi tha cho cô thì thôi…!!

Hắn bưng một ly rượu rồi hắn uống ực một phát, trên đôi môi của hắn nở một nụ cười thỏa mãn. Mắt của hắn khẽ liếc Hường một cái, hắn thỏa mãn vì con nhỏ đang uống rượu như điên. Nói chung tất cả bọn này đứa nào cũng đều là cao thủ ăn chơi nên những thứ như thế này chúng nó đều giỏi.

Kiên âu yếm hỏi Kim.

_Thế nào hả em, em gọi cho anh không phải vì em nhớ anh nên mới làm như vậy chứ hay là em muốn anh làm gì cho em….!!

Kim không vội trả lời Kiên ngay cô nàng còn uống nốt ly bia của mình. Con nhỏ khẽ hếch mũi lên rồi bảo Kiên.

_Anh cứ uống rượu của mình đi rồi chúng ta nói chuyện này sau….!!

Chỉ trong một thoáng ánh mắt của Kiên nhìn liếc Vân từ đầu tới chân, anh chàng cảm thấy thích thú vì con nhỏ hôm nay ăn mặc sexy quá, đúng là hợp ý của hắn.

Miệng của hắn uống bia, tay của hắn mân mê tay của Kim, hắn si mê hỏi Kim.

_Thôi nào có chuyện gì thì em nói nhanh đi. Em làm cho anh tò mò muốn chết đây này….!!

Kim cười cười bảo Kiên.

_Em muốn nhờ bọn anh xử cho em một con bé học cùng lớp vì tội nó dám làm hỏng tóc của em….!!

Kiên quan tâm hỏi Kim.

_Con nhỏ đó dữ dằn lắm hay sao mà hôm nay em phải nhờ tới bọn anh…??

_Bọn em không thể nào đánh thắng được nó vì nó biết võ trong khi anh thấy đấy bọn em chỉ là những con nhỏ yếu đuối thì có thể làm gì được nó….!!

Kiên cười khẩy nghĩ.

_Bọn này thì yếu đuối cái gì, chúng mày là những con quỷ cái thì có....!!

Tuy trong lòng anh chàng chửu rủa bọn này không tiếc lời nhưng ngoài mặt anh chàng vẫn nịnh và hót thật hay.

_Con nhỏ đó đúng là láo thật, em nói tên của nó cũng như cho anh ảnh của nó để anh còn biết đường mà xử nó….!!

Kim liền lôi ra một tấm ảnh rồi đưa cho Kiên. Kiên cầm lấy, anh chàng xem ảnh của Thanh thật kỹ. Anh chàng nghĩ.

_Con nhỏ này xinh quá nếu phải xử một con nhỏ như thế này thì hơi tiếc nhưng mà thôi vậy mình chỉ cần cảnh cáo và cho nó ăn vài cái tát là xong….!!

Kiên mỉm cười thật tươi, anh chàng rót rượu vào ly của bốn đứa con gái rồi mời.

_Lâu rồi chúng ta mới gặp mặt nên hôm nay chúng ta phải uống thật xả láng cho đã. Thế nào mọi người có đồng ý với ý kiến của tôi không….??

Bọn con trai đến đây cũng vì mụch đích này nên chúng nó hô to nhất và hối thúc bọn con gái.

_Kìa sao mấy em còn ngồi im ở đấy, chúng ta cùng nâng ly nào….!!

Bọn nó đưa ly của mình ra rồi chạm thật mạnh vào ly của các cô nàng kia. Chúng nó say sưa uống và nói chuyện với nhau. Ánh mắt của bốn tên đàn ông nhìn bốn đứa con gái như những con mồi, chúng nó mừng ra mặt vì bọn con gái bắt đầu có dấu hiệu say.

Kim là người gục xuống bàn đầu tiên vì rượu mà pha với bia nên hơi nặng. Và dù sao chúng nó cũng là con gái nên làm sao mà địch được với mấy tên ăn chơi và quậy phá kia. Bốn đứa ngồi dựa vào nhau như những kẻ mất sức do ốm yếu, bây giờ có lẽ ai làm gì hay khiêng chúng nó đi đâu cũng được vì chúng nó trông giống như một cọng bún nên quá mềm yếu để mà phản kháng lại dù biết mình bị bắt nạt hay là bị ám hại.

Bọn tên Kiên nhìn bốn cô nàng bằng ánh mắt chiêm ngưỡng và thỏa mãn vì kế hoạch của chúng nó đã thành công được một nửa. Kiên bảo ba thằng còn lại.

_Bây giờ chúng mày thích đứa nào thì dìu đứa đó ra xe, còn riêng về phần tao, tao đã chấm con bé Kim ngay từ đầu, đứa nào mà động vào nó là chết với tao. Chúng mày đã nghe rõ chưa hả….!!

Bon kia cười khì bảo Kiên.

_Đại ca yên tâm vì chúng em đều thích người khác rồi nên không bao giờ có ý đi tranh giành đại tẩu đâu ạ….!!

Kiên cười khẩy rồi dìu Kim đi. Hoàn dìu Hường, hai tên còn lại dìu Thoa và Liên. Bốn thằng mang bốn cô nàng rời khỏi nhà hàng chúng nó đang toan tính gì trong đầu thì chỉ có bốn thằng biết với nhau mà thôi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:55 pm


Gió và không khí ồn ào xung quanh làm cho Kim có tỉnh táo đôi chút. Kim thấy mình đang được Kiên lai. Cô nàng lè nhè hỏi Kiên.

_Anh đang chở tôi đi đâu đây….??

Kiên giật mình hỏi lại Kim.

_Em đã tỉnh rồi đấy à, anh chỉ muốn đưa em về nhà thôi mà….??

Kim đưa mắt nhìn ra hai bên đường, cô nàng cảm thấy lạ vì đây đâu phải là con đường để đi về nhà của mình, không lẽ hắn muốn đi đường tắt, nhưng ở đây cách xa nhà của mình quá, nếu đi đường này thì biết bao giờ mới tới nơi.

_Anh có bị lạc đường hay không vì em thấy chúng ta đang đi nhầm hướng rồi…??

Kiên lấp liếm bảo Kim.

_Làm sao mà nhầm lẫn được. Không lẽ em lại không tin vào khả năng của anh…??

Kim cảm thấy đầu mình nhức như búa bổ, mắt hoa lên và cả người đau như bị ai dần. Kim nghĩ hay là do rượu nên mình không nhìn rành, thôi thì để cho hắn lái xe vậy.

Kim không nói gì nữa mà nhắm mắt lại để ngủ. Kiên quay sang nhìn, hắn cười thầm.

_Dù cô có tỉnh táo hay không thì hôm nay cô cũng không thể nào thoát khỏi được bàn tay của tôi đâu….??

Hắn nhẹ nhàng bảo Kim.

_Em cứ nhắm mắt mà ngủ đi khi nào tới nơi anh sẽ đánh thức em dậy….!!

Kim mỉm cười nói với giọng biết ơn vì cô nàng tưởng hắn đang đưa mình về nhà thật.

_Cám ơn anh nhiều lắm, khi nào tới nơi anh nhớ phải đánh thức em đấy. Em không muốn bố mẹ hay anh trai của em biết là mình được anh đưa về nhà trong tình trạng say rượu như thế này đâu….!!

Kiên khẽ nhếch mép lên trông thật đểu hắn cười thầm.

_Cô yên tâm đi vì họ không có cơ hội nhìn thấy cô bây giờ đâu, ít ra phải sáng mai hay là tối nay thì may ra cô mới trở về nhà của mình được vì bây giờ cô là của tôi…..!!

_Được rồi, em yên tâm đi, anh đã hứa là anh sẽ làm mà…..!!

Kim lại chìm sâu vào trong giấc ngủ, cô nàng đâu hay là tai họa đang dình dập xung quanh mình. Hường, Thoa và Liên cũng không khác gì Kim, chúng nó đều ngủ say như chết. Thỉnh thoảng con nhỏ Hường nói ú ớ gì đó trong miệng, những câu đại loại như.

_Chúng ta uống tiếp nào….!!

Hay là .

_Dô đi nào anh em ơi….!!

Hoan bật cười thích thú, hắn lẩm bẩm bảo Hường.

_Em hãy hét to nữa lên đi vì khi nào tới chỗ đó rồi anh sợ em lại không dám hét lên ấy chứ….!!

Bốn tên lái xe mất có mười phút là tới cái khách sạn mà bốn thằng hay đến. Chúng nó lái xe vào gara rồi bế xốc từng nàng trên đôi tay của mình.

Kim giật mình vì tự nhiên có ai đó động vào người, con nhỏ ngơ ngác hỏi Kiên.

_Đã đến nhà của em rồi à…??

Kiên hơi ớn, anh chàng than thầm, tại sao con nhỏ lại tỉnh ngủ vào lúc này.

_Ừ, đến nơi rồi….!!

Kim thấy mình tự nhiên được Kiên bế, cô nàng đỏ mặt bảo Kiên.

_Anh làm gì thế bỏ em xuống, em đâu có say đến nỗi không thể tự đi vào nhà của mình….!!

Kim nhìn xung quanh, con nhỏ kinh ngạc vì cái gara để xe này đâu phải là nhà của con nhỏ, chưa hết sao cái này lại giống như là gara của khách sạn thế nhỉ.

Kim sợ hãi quay ngoắt lại hỏi Kiên.

_Anh đưa tôi tới đây là có ý gì, đừng nói với tôi là anh đang có những ý nghĩ đen tối ở trong đầu….!!

Kiên tiến gần sát người của Kim. Con nhỏ sợ quá liền hét lên thật to.

_Anh định làm gì đấy hả….??

Kim co giò bỏ chạy thật nhanh ra cổng của khách sạn. Kim chạy bằng tất cả sức lực của mình, con nhỏ quên luôn mấy cô bạn gái đang nằm trong xe của mấy tên kia. Hoan kinh ngạc vị không ngờ con nhỏ Kim có thể chạy thoát nhanh như thế. Kiên điên tiết đuổi theo con mồi của mình. Anh chàng vừa đuổi theo Kim vừa nói vọng lại.

_Chúng mày cứ đưa bọn nó lên trên kia trước đi, đừng vì tao mà bị mất hứng….!!

Bọn nó ngán ngẩm cho Kiên nhưng vui mừng vì Kiên không bắt chúng nó phải hủy ngang kế hoạch này.

Hoan hất mặt bảo bọn kia.

_Chúng mày còn làm gì ở đấy còn không mau bế cô nàng của mình rồi đi lên trên kia đi hay là lại muốn chúng nó tỉnh dậy một cách đột xuất như con nhỏ Kim….!!

Nghe Hoan nhắc bọn nó cũng lo sợ nên liền thi hành ngay mà không cần Hoan phải nói lần thứ hai.

Thanh đang đi dạo trên phố, đôi mắt trong veo, con nhỏ vừa đi vừa ăn kem. Thanh hít hà vì lạnh và vì ngon quá.

Cô nàng sung sướng vì với cô nàng này ăn và ngủ là tiên. Thanh mặc dù ham ăn nhưng con nhỏ vẫn không thể nào trông khá hơn được, vóc dáng của nó vẫn nhỏ và thanh mảnh.

Có lẽ do con nhỏ nghịch ngợm lắm và hoạt động nhiều nên nó tiêu đi đâu hết cả.
Do không chịu được không khí ồn ào xung quanh, Thanh liền bật nhạc thật to, cô nàng thỏa mãn nhấm nháp nốt ly kem, tay của con nhỏ khẽ quẹt ngang miệng mình một cái vì kem dính cả trên mép. Thanh nghĩ.

_Thà là mình bị cuốn hút vì âm nhạc còn hơn những âm thanh ồn ào và inh ỏi vì còi xe và tiếng quát tháo kia. Cái thành phố này sao mà sản sinh ra lắm người thế nhỉ đúng là thật khủng khiếp….!!

Kim đã thấm mệt do phải chạy nhanh mà cái tên Kiên kia vẫn không tha cho con nhỏ, mặc cho Kim vừa chạy vừa hét Kiên vẫn không có dấu hiệu ngừng lại. Những người đi đường lại tưởng Kim là kẻ cắp nên bị Kiên đuổi theo để bắt lại. Họ không hề giúp Kim mà còn thì thầm bàn tán với nhau. Những người khác lại vô tình coi như là không thấy, vì sống ở đây ngày nào mà họ chẳng nhìn thấy những cảnh đuổi bắt như thế này, họ xem mãi cũng phát chán nên không thèm nhìn và cũng chẳn thèm quan tâm.

Thanh đang bước theo một đường thẳng con nhỏ không hề đi chệch hướng vì Thanh đang đua với bản thân của mìnhl, con nhỏ lẩm bẩm.

_Mình sẽ đi như thế này đến khi nào mỏi chân thì thôi….!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:56 pm


Thanh nhìn thấy có một cái khách sạn thật to và thật đẹp. Thanh lẩm bẩm.

_Chắc là nội thất bên trong của nó sang trọng lắm, giá mà mình có thể đi vào bên trong để ngắm nhìn nó thì hay biết mấy….!!

Thanh vừa quay ngang người, Thanh bị một con nhóc va cả vào người. Cú va chạm làm cho Thanh và con nhỏ ngã cả ra đất, Thanh xoa xoa vào cái ngực đau. Con nhỏ bật dậy rồi bực mình gắt con nhỏ đang nằm úp mặt xuống đường kia.

_Cô đi như thế hả, có biết là mình bất lịch sự lắm không đi đường nhất là đi trên vỉa hè thì cô phải bình tĩnh chứ tại sao lại chạy như điên lên là thế nào. May mà cô va vào tôi nhỡ đâu cô va vào một cụ già thì biết phải làm sao…??

Kim sợ hãi quá vội quay lại nhìn để xác minh xem Kiên đã đuổi kịp mình chưa. Kim giật mình đánh thót một cái vì Kiên đang chạy gần tới nơi.

Kim hoảng hôt vội ngồi dậy để chạy tiếp.Thanh hất hàm hỏi.

_Này cô kia sao cô không chịu xin lỗi tôi mà còn ngồi đó làm gì…??

Kim ngước mắt lên nhìn Thanh. Cả Thanh và Kim đều kinh ngạc, vì họ không ngờ là lại gặp nhau trong hoàn cảnh này. Kiên phóng thật nhanh đến rồi cầm luôn lấy tay của Kim. Anh chàng lau mồ hôi đang chảy ở trên trán, hắn cười khẩy bảo Kim.

_Cô còn muốn chạy đua đến bao giờ nữa còn không mau theo tôi vào trong….??

Kim run rẩy giằng tay của mình ra rồi hét.

_Đồ biến thái, sao anh dám ép tôi vào khách sạn với anh hả, anh có tin là tôi báo cảnh sát đến bắt anh không….??

Hắn không nói không rằng mà lôi Kim đi theo mình. Thanh mặc dù không ưa Kim, thậm chí còn ghét cô nàng này thậm tệ nhưng Thanh là một cô gái tốt không lẽ thấy bạn bè gặp nạn mà lại không cứu. Thanh chạy đến, cô nàng hất tay của Kiên ra khỏi tay của Kim rồi kéo con nhỏ đứng phía sau lưng của mình.

Kim ngạc nhiên tột độ vì không thể nào tin được là Thanh lại cứu mình sau bao nhiêu chuyện mình gây ra cho nó.

Thanh căm thù và kinh tởm bảo Kiên.

_Tên kia, anh có biết mình là một kẻ khốn kiếp lắm không hả, tại sao anh lại dám bắt ép một người con gái làm chuyện xấu xa với anh là thế nào…??

Kiên bây giờ mới ngắm kỹ Thanh. Hắn giật mình vì Thanh chính là cô gái mà Kim nhờ hắn xử, sao con bé này lại đứng ra bảo vệ kẻ thù của mình là thế nào.

_Cô có biết mình là kẻ nhiều chuyện lắm không hả, mà tại sao cô lại đi bảo vệ cho kẻ nhờ người khác đánh mình là thế nào. Tôi chưa thấy kẻ nào điên khùng như cô, đúng là một con bé ngốc nghếch….!!

Kim mong Thanh cứu mình nên cô nàng cố nói át đi.

_Cậu đừng tin lời của hắn, hắn chỉ nói thế để cậu không cứu mình mà thôi….!!

Kiên cười khẩy, hắn trừng mắt nhìn Kim. Hắn chìa ra một bức ảnh rồi đưa cho Thanh.

_Cô hãy tự mình xem đi, bức hình này có phải là ảnh chụp của cô không. Cô ta đưa cái này cho tôi vì cô ta muốn tôi xử cô hộ cô ta….!!

Thanh cầm lấy tấm hình rồi nhìn vào. Thanh sa xầm mặt xuống, con nhỏ ngán ngẩm và chán nản nghĩ.

_Con bé này đúng là thủ đoạn quá, nó không thắng nổi mình liền đi nhờ ngay người khác đến đánh mình. Mình nên bỏ mặc nó cho xong, ai bảo nó ngu đi chơi với cái bọn bất hảo này làm gì. Nhưng mình lỡ hứa với Long là mình phải làm bạn với con nhỏ này….!!

_Mình mà bỏ mặc nó không cứu thì xét về tình người mình không làm như thế được, việc thứ hai là cô ta sẽ về ton hót với tên xấu xa kia, hắn sẽ hành mình thêm cho mà xem. Thôi thì mình đành gạt chuyện hận thù cá nhân sang một bên để cứu nó vậy….!!

Kim thấy Thanh nhìn vào bức ảnh mà như bị thôi miên và trầm ngâm không nói gì. Cô nàng lo sợ tột độ vì bây giờ Thanh là vị cứu tinh duy nhất, nếu mà Thanh cũng bỏ đi thì đời của mình coi như là vứt bỏ.

Thanh ném bức hình xuống đất rồi hất hàm bảo Kiên.

_Cứ cho những điều của anh nói là đúng đi nhưng tôi vẫn không thể nào bỏ qua cho anh vì tội dám làm nhục người khác và hơn nữa Kim là bạn học cùng lớp với tôi….!!

Kim mừng quá liền nắm chặt lấy khủy tay của Thanh. Con nhỏ dựa vào người của Thanh đầy tin tưởng. Thanh dịu dàng vỗ nhẹ vào mu bàn tay của con nhỏ rồi an ủi.

_Cậu yên tâm mình sẽ không bỏ rơi cậu đâu….!!

Kiên đe dọa Thanh.

_Cô mà không bỏ đi thì thế nào tôi cũng sẽ xử cô cùng với con nhỏ kia. Thế nào cô có nghe lời của tôi hay là muốn tôi đánh cô…??

Thanh bước lại con nhỏ thách thức.

_Anh có giỏi thì thử hành động đi xem nào. Tôi muốn xem khả năng của anh tới đâu mà anh dám to mồm như thế…!!

Kiên ngắm nhìn Thanh từ đầu xuống chân, anh chàng thích thú vì Thanh không những xinh đẹp mà còn rất khỏe mạnh và có cá tính nữa. Anh chàng muốn đùa bỡn với Thanh nên bảo.

_Chỉ cần cô đồng ý làm bạn gái của tôi một hôm tôi sẽ tha cho con nhỏ kia và không làm khó cho cô…??

Thanh cười khinh bỉ bảo Kiên.

_Anh đang nằm mơ giữa ban ngày đấy hả. Tôi có mù mắt đâu mà chấp nhận làm bạn gái một kẻ ăn chơi và chuyên làm chuyện xấu như anh….!!

Kiên không lấy thế làm buồn ngược lại hắn càng nhích lại gần Thanh hơn rồi dơ bàn tay ra định nắm lấy bàn tay của Thanh nhưng Thanh nhanh hơn. Con nhỏ theo thế, Thanh vặn tay của hắn ra đằng sau chưa hết bàn chân của Thanh ngáng chân của hắn làm cho hắn ngã nhào xuống đất. Thanh ngồi đè lên lưng của hắn và bẻ quặt hai tay của hắn vào nhau. Thanh nhếch mép bảo Kiên.

_Anh còn muốn nói hay giải thích gì không…??

Kiên kinh ngạc trước tài nghệ của Thanh. Hắn càng cố giãy Thanh càng siết chặt tay của mình. Hắn đau đớn nhưng miệng vẫn nói cứng.

_Cô hãy liệu hồn đấy, cô thắng tôi vì tôi không đề phòng cô thôi, nếu mà đấu trực tiếp thì chưa chắc cô thắng tôi….!!

Thanh liền buông hắn ra rồi bảo.

_Được, nếu anh muốn thế thì tôi chiều….!!

Kiên thấy mình được giải thoát hắn mừng quá liền đứng ngay dậy, rồi hất hàm bảo Thanh.

_Bây giờ tôi mới thực sự ra tay đây, cô hãy chuẩn bị tinh thần mà đón nhận nó….!!

Thanh cười, cô nàng cởi áo khoác của mình ra rồi buộc ngang người, chân phải bước lên một bước; chân trái khẽ trùng xuống; mắt nhìn thẳng vào mắt của Kiên. Bây giờ tất cả tinh thần và giác quan của Thanh đều tập trung vào từng động tác của Kiên. Kiên di chuyển theo hướng nào Thanh đều đoán trước được, cô nàng hạ hắn một cách dễ dàng và hắn nhận không biết bao nhiêu cú đá và cú đấm vào người. Hắn bị sưng húp một bên mắt. Thanh tức giận bảo Kiên.

_Tôi sẽ cho anh sưng nốt bên kia cho nó cân để anh bớt nhìn con gái người ta như một con mồi đi….!!

Thanh chưa dứt lời anh chàng kia đã lĩnh thêm được một quả vào mắt trái rồi. Thanh túm lấy áo của hắn rồi ra lệnh.

_Mau cúi mình xin lỗi Kim đi….!!

Kiên chưa bao giờ chịu nhục như hôm nay. Hắn không ngờ cô gái mà Kim nhờ xử lại giỏi võ như thế này. Cả đời của hắn cũng chưa bao giờ thua đàn bà thế mà hôm nay hắn lại bị một cô gái cho đo ván ngay từ thế võ đầu tiên. Hắn căm hận bảo Thanh.

_Có chết tôi cũng không bao giờ xin lỗi cô ta….!!

Thanh túm chặt cổ áo của Kiên rồi nói dứt khoát.

_Anh xin lỗi Kim hay là muốn đến gặp cảnh sát…!!

Kiên vội nói luôn.

_Để tôi xin lỗi cô ấy, làm ơn đừng lôi tôi đến đó….!!

Thanh quát.

_Nếu thế thì nói luôn đi….!!

Kiên ngập ngừng nhìn Kim đang run rẩy đứng đó, hắn khẽ cúi đầu xuống rồi lí nhí nói.

_Tôi xin lỗi cô….!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:56 pm


Thanh bực mình gắt Kiên.

_Anh xin lỗi người ta với cái thái độ ngang tàng như thế hả, ít ra thì cũng phải thành khẩn một chút chứ…??

Kiên ớn quá vì Thanh đang dơ quả đấm lên. Anh chàng vội xìu ngay mặt xuống rồi năn nỉ Kim.

_Tôi mong cô tha lỗi cho tôi và tôi hứa sẽ không bao giờ dám làm như thế với cô nữa….!!

Kim từ lúc bị bắt ép vào khách sạn với hắn cho tới giờ, con nhỏ kinh sợ đến nỗi khuôn mặt đã trắng bệch cả ra, cô ta lắp bắp bảo Thanh.

_Thôi cậu tha cho hắn đi đi. Mình không muốn nhìn thấy mặt của hắn thêm một lần nào nữa….!!

Thanh lại tóm lấy cổ áo của hắn rồi đe dọa.

_Nếu tôi còn thấy anh làm những chuyện xấu như thế này nữa là không xong với tôi đâu. Còn không mau biến đi….!!

Kiên lủi thủi bước đi, hắn đi được mấy bước liền lén quay lại để nhìn Thanh thêm một lần nữa. Hắn thấy trái tim của mình đập thật nhanh, hắn đỏ mặt vì hắn bắt đầu thích con nhỏ rồi.

Kim nắm lấy tay của Thanh thật chặt, con nhỏ lí nhí nói với cái giọng biết ơn.

_Cảm ơn cậu nhiều lắm vì nếu không có cậu thì mình không biết là mình bị biến thành cái gì nữa….!!

Cô ta khóc nấc lên rồi run run nói tiếp.

_Có khi mình đã bị hắn làm nhục rồi cũng nên….!!

Thanh thấy Kim bây giờ thật tội nghiệp. Thanh khẽ ôm Kim vào lòng rồi vỗ về.

_Không sao nữa rồi, chẳng phải là mình đã đuổi hắn đi rồi hay sao. Mình hứa là từ nay sẽ bảo vệ cho cậu, nếu có chuyện gì cứ gọi cho mình, mình sẽ đến ngay….!!

Kim ôm chặt lấy Thanh. Trong vòng tay của Thanh con nhỏ cảm thấy Thanh giống như là chị gái của mình. Qua chuyện này Kim đã hiểu ra nhiều điều, con nhỏ tự thấy mình thật nhỏ bé trước tấm lòng của Thanh, vì mình hại nó như thế mà nó có thể gạt bỏ hết những chuyện đó sang một bên để cứu mình. Kim nhắm mắt lại, trí óc của cô nàng đã khai thông ra được một chút, Kim giật mình bảo Thanh.

_Thôi chết rồi còn ba đứa bạn của mình. Chúng nó cũng bị bắt vào khách sạn với ba tên kia….!!

Thanh liền nắm lấy tay của Kim rồi kéo đi. Con nhỏ hối thúc.

_May lên Kim, chúng ta phải nhanh lên nếu không e là không kịp mất….!!

Kiên vì quá chán nản và nhục nhã nên đã bỏ đi. Thanh và Kim chạy thật nhanh vào cổng của khách sạn. Thanh ôm đầu bảo Kim.

_Chúa ơi, cái khách sạn này to như thế này thì làm sao mà chúng ta tìm được ba đứa kia bây giờ….??

Kim khóc nấc lên, con nhỏ chưa bao giờ yếu đuối như bây giờ. Nó không biết phải làm gì hay là làm cách nào để cứu bạn của mình.

Thanh thấy vậy liền nắm thật chặt tay của Kim rồi cương quyết nói.

_Cậu đừng lo quá chúng ta cứ đến quầy tiếp tân rồi hỏi tên của mấy thằng kia thì thế nào cũng tìm ra thôi….!!

Kim gật đầu bảo Thanh.

_Cậu nói phải nào chúng ta đi thôi….!!

Thanh tươi cười hỏi cô nhân viên.

_Cô ơi làm ơn cho cháu hỏi, lúc nãy có mấy anh chàng đưa ba cô gái lên phòng nào ạ…??

Cô nhân viên quan sát Thanh thật kỹ rồi nghi ngờ hỏi.

_Cô là ai và cô hỏi họ để làm gì…??

Thanh nặn ra được một khuôn mặt thật dễ thương con nhỏ lễ phép nói.

_Cháu là bạn của họ, vì hôm nay tổ chức họp nhóm mà cháu lại không mang theo điện thoại nên đành phải dùng cách này….!!

Cô kia vẫn không tin. Thông tin của khách hàng là tuyệt mật đâu thể nào cho người khác một cách dễ dàng được vì nhỡ đâu xẩy ra chuyện gì thì sao.

_Xin lỗi em, nhưng chị không thể nào cho em biết được. Chị mong em thông cảm vì quy định của khách sạn là thế…!!

Thanh mặc dù hơi thất vọng nhưng con nhỏ khôn khéo bảo chị nhân viên.

_Em biết là chị làm đúng nhưng chị không thể nào phá lệ được một lần hay sao…!!

Con nhỏ khẽ liếc mắt qua màn hình vi tính. Thanh nhìn mấy tấm hình của anh chàng ca sĩ Hoàng Quân nằm ở trên bàn. Một ý nghĩ thoáng qua ở trong óc, con nhỏ đoán mò rồi nói bừa.

_Nếu chị giúp em, em sẽ xin chữ ký của anh chàng ca sĩ Hoàng Quân cho vì anh ấy là bạn học cùng lớp với em….!!

Chị kia kinh ngạc rồi gấp gáp hỏi Thanh.

_Em nói thật chứ, cậu ấy là bạn học cùng lớp với em à….??

Thanh khẽ huých người vào Kim vì cô nàng này lo lắng đến nỗi thất thần cả người rồi nên không để ý đến cuộc nói chuyện của hai người, đến khi được Thanh nhắc khéo.

_Kìa Kim sao cậu không nói cho chị ấy biết là chúng ta học cùng lớp với anh chàng ca sĩ Hoàng Quân đi….!!

Cô nàng mới giật mình tỉnh mộng rồi cố gắng nói.

_Vâng, đúng như thế ạ, chúng em là bạn học với anh ấy từ mấy hôm nay nên chị yên tâm đi vì chỉ ngày mai là chị sẽ có được một chữ ký đẹp nhất….!!

Chị kia nhìn vào hai đôi mắt trong veo của hai con nhóc trước mặt mình. Thanh cười cười hỏi chị.

_Chị sẽ giúp chúng em chứ….??

Chị kia cố vặn hỏi lại một lần nữa cho chắc ăn.

_Hai đứa không lừa chị đấy chứ, vì thật là khó tin là Hoàng Quân lại học cùng lớp với hai đứa….!!

Thanh liền để cái thẻ sinh viên của mình lên bàn của chị nhân viên rồi nói thật nghiêm trang.

_Em để cho chị vật này làm tin, nếu em không xin được chữ ký của anh ấy thì chị cứ giữ luôn nó đi….!!

Chị kia cầm thẻ của Thanh rồi nhìn thật kỹ vào mặt của Thanh để xác định rõ xem con nhỏ có phải là người trong bức hình hay không. Chị kia gật đầu vì Thanh chính là con nhỏ đó.

Chị nhân viên hâm mộ Hoàng Quân đã từ lâu lắm rồi nhưng chưa bao giờ có cơ hội gặp mặt thần tượng và được anh chàng cho chữ ký vì chen vào không nổi, nay có cơ hội nên chị ta chụp luôn lấy.

_Chị đồng ý cho hai em biết nhưng hai em phải hứa là không làm gì quá đáng hay gây bất lợi cho chị mà kể cả khi bị bắt hai em cũng không được khai tên của chị ra ….!!!

Thanh và Kim mừng quá liền hét lên thật to.

_Vâng, chúng em biết rồi….!!

Chị kia liền hỏi tên của ba anh chàng kia rồi đọc cho Thanh và Kim nghe số phòng cũng như nó nằm ở lầu số mấy.

Thanh và Kim cảm ơn chị nhân viên ríu rít rồi bước đến thang máy.Thanh bấm nút lên lầu số năm. Con nhỏ siết chặt hai tay vào nhau và bẻ cổ tay của mình kêu lên răng rắc, mắt của con nhỏ nhìn trừng trừng đầy đe dọa. Trong khi Thanh khí thế hiên ngang thì tinh thần của Kim sa sút hẳn con nhỏ đã mất đi phong độ hàng ngày của mình.

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:57 pm


Thanh gõ vào cửa phòng thứ nhất, con nhỏ nắm tay thành hai cú đấm. Có tiếng nói vọng ra.

_Ai thế….??

Thanh cố nén giọng của mình cho thật dịu dàng, con nhỏ lễ phép bảo.

_Dạ, phục vụ phòng đây ạ…??

Anh chàng Hoan bực mình hỏi.

_Tôi đâu có gọi phục vụ phòng, cô có nhầm lẫn phòng của tôi với ai đó không hả….??

Thanh muốn dùng chân của mình để đá bay cánh cửa rồi xông vào cho tên kia một trận lắm. Nhưng con nhỏ cố nén vì con nhỏ đã lỡ hứa với chị nhân viên là mình không được gây họa ở đây.

_Dạ, em biết là thế nhưng hôm nay khác sạn có dịch vụ đặc biệt giành cho những khách VIP như anh…..!!

Tên Hoan cáu tiết vì bị làm phiền vào cái giây phút quan trọng này nên hắn gắt.

_Tôi không cần cái dịch vụ hay dịch viết của cô. Mong cô biến đi cho tôi nhờ nếu không tôi lại gọi điện cho ông quản lý đuổi cô đi bây giờ….!!

Thanh giả vờ van nài.

_Anh ơi làm ơn đi mà, gia đình của em nghèo khó em phải vất vả lắm mới xin được vào đây.Nếu anh mà làm thế thì em làm sao nuôi nổi bà mẹ già ốm yếu của mình. Em cầu xin anh mở cửa cho em, em chỉ cần dọn dẹp một chút là xong thôi mà….!!

Hoan nhăn mặt lại vì tức nhưng hắn cũng não cả lòng vì giọng của Thanh nên hắn đành đi ra mở cửa rồi nói.

_Cô nhớ là phải nhanh lên đấy nhé, nếu không tôi không nể nang mà đuổi cô đi luôn đâu….!!

Thanh vâng dạ thật to. Thanh đẩy Kim đứng tránh xa cánh cửa ra, con nhỏ sợ tên kia nhìn qua cái lỗ rồi mới mở cửa thì thế nào hắn cũng phát hiện ra Kim và nếu thế thì hỏng hết cả .

Kim đứng nép sang một bên. Thanh mỉm cười nhìn vào trong. Hoan khẽ nheo mắt nhìn ra rồi mới dám mở cửa. Anh chàng muốn xác định rõ xem đó có phải là cô gái phục vụ phòng hay không.

Hoan vừa mới hé được cánh cửa. Thanh đã chộp luôn lấy rồi mở rộng cánh cửa ra thật rộng. Cô nàng hất hàm hỏi Hoan.

_Anh đã làm gì Hường rồi hả…??

Hoan kinh ngạc nhìn Thanh không chớp mắt vì con nhỏ này đâu phải là phục vụ phòng và hắn còn kinh ngạc hơn khi hắn trông thấy Kim.

Kim chạy ngay vào trong phòng ngủ, con nhỏ run sợ thực sự khi càng bước vào trong. Kim lay thật mạnh vào người của Hường. Hường ngủ mê man như chết nên không hay biết gì cả.

Thanh khóa chặt cửa phòng lại rồi tút luôn chìa khóa. Thanh đe dọa.

_Nếu Hường mà xẩy ra chuyện gì thì người của anh sẽ bị nát như cám….!!

Hoàng sửng xốt nhìn Thanh không chớp mắt, anh chàng không thể nào tin nổi là tại sao lại có một cô gái như con nhỏ này, chúa ơi, nó tự nhiên xông vào đây rồi còn đe dọa luôn cả mình nữa chứ.

Hoan hét.

_Cô đang làm cái gì thế hả, còn không mau mở cửa ra và biến khỏi đây. Cô không sợ tôi gọi bảo vệ bắt cô đi à….??

Thanh cười khẩy hỏi lại Hoan.

_Thế còn anh thì sao, anh chuốc rượu cho bạn của tôi say rồi bắt cóc nó vào cái khách sạn này. Anh cứ gọi bảo vệ đi vì nếu anh không làm thì tôi cũng muốn làm điều đó, tôi muốn cho anh rục xương ở trong tù vì tội dám làm nhục người khác…..!!

Hoan cứng họng và sợ hãi vì những gì mà Thanh nói đều là sự thật. Kim lay mãi mà Hường vẫn không chịu tỉnh, con nhỏ hãi quá liền gọi Thanh.

_Thu ơi, cậu có thể vào đây một chút được không…??

Thanh bỏ mặc Hoan đứng ở ngoài phòng khách, con nhỏ chạy vào trong. Kim mếu máo bảo Thanh.

_Mình đã dùng hết cách rồi mà con nhỏ vẫn không chịu tỉnh lại. Mình phải làm gì đây hả Thu….??

Thanh xoa xoa cái cằm, cô nàng cười khì rồi bảo Kim.

_Mình có cách này hay lắm. Mình tin là khi dùng nó xong thì thế nào Hường cũng tỉnh lại….!!

Kim mừng quá hỏi Thanh.

_Cậu có cách nào, mau nói ra đi….??

Thanh chạy vào trong phòng tắm, cô nàng vặn vòi, đút cái ca ở phía dưới. Thấy nó đã đầy, Thanh vặn vòi thật chặt rồi bưng ca nước đó ra. Thanh bảo Kim.

_Cách này này….!!

Cô nàng hất thật mạnh vào mặt của Hường. Con nhỏ đang say sưa trong giấc mộng đột nhiên bị ai đó tạt nước vào người nên giật mình tỉnh dậy rồi ngơ ngác hỏi.

_Có chuyện gì thế…??

Kim ôm chầm lấy Hường rồi lo lắng hỏi.

_Cậu không bị làm sao chứ, tên ác quỷ kia có làm nhục cậu không…??

Hương vẫn còn ngái ngủ và chưa tỉnh rượu nên phải mất mấy giây nàng ta mới hiểu là mình đang ở đâu và đang làm gì.

Hương kinh ngạc khi nhìn thấy Thanh đứng ở giữa phòng, cô nàng khinh khỉnh hỏi Thanh.

_Con nhỏ kia, cô ở đây làm gì thế hả…??

Kim ngắt lời của Hường.

_Cậu không được ăn nói với ân nhân của mình như thế, cậu có biết là nếu không có Thu thì cậu đã bị Hoan làm nhục rồi không hả…??

Hường mở to mắt ra, con nhỏ hốt hoảng nhìn xuống quần áo của mình. Con nhỏ thở phào vì nó vẫn còn nguyên vẹn. Hường lắp bắp hỏi Kim.

_Cậu nói như vậy là sao, không lẽ hắn lợi dụng mình say rượu rồi mang mình vào đây để làm nhục….!!

Kim thở dài bảo Hường.

_Đúng như thế đấy, mình bị Kiên bắt nhưng may mà mình tỉnh rượu sớm nên chạy thoát ra ngoài đường, hắn đuổi theo mình sát nút, lúc đó mình nghĩ số của mình thế là hết. Mình va vào Thu khi bạn ấy đang đi dạo, mình được Thu bảo vệ khi Kiên cố lôi mình vào đây. Bây giờ chúng mình đi cứu lại các cậu đây….!!

Hường nhìn Thanh không rời mắt, con nhỏ không thể nào tin được vì nó không hiểu là tại sao Thanh lại đi cứu bọn nó trong khi bọn nó làm không biết bao nhiêu điều xấu xa đối với Thanh.

Thanh ngắt lời của hai con nhỏ.

_Mình nghĩ là chúng ta phải nhanh lên vì còn Thoa và Liên nữa, không biết hai cậu ấy bây giờ thế nào rồi…!!

Kim và Hường đồng thanh la lên.

_Đúng rồi, suýt chút nữa là chúng mình quên mất. Mau đi thôi…!!

Hường cố gắng ngồi dậy, Thanh thấy Hường còn yếu nên bảo cô nàng.

_Cậu hãy ở lại đây đi để mình và Kim đi thôi….!!

Hường ngước đôi mắt biết ơn lên nhìn Thanh.

_Cảm ơn cậu đã không vì thù riêng mà bỏ rơi bọn mình….!!

Thanh cười xòa bảo Hường.

_Có gì đâu vì chúng ta là bạn học cùng nhau mà…!!

Thanh trấn an Hường.

_Cậu yên tâm mình sẽ trói nghiến cái tên Hoan kia lại nên cậu không phải sợ là hắn làm gì được cậu đâu….!!

Hường yên dạ nhìn Thanh rồi con nhỏ cúi mặt gắm mặt xuống, cô nàng đang nghĩ ngợi rất dữ ở trong đầu. Tâm trạng của con nhỏ bây giờ cũng rất giống với Kim. Bọn nó cũng đang hối hận cho những hành động không phải của mình đối với Thanh.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:58 pm


Thanh cho Hoan hai cú vào bụng làm cho anh chàng gục luôn xuống. Thanh hất hàm bảo Hoan.

_Bây giờ thì anh hãy ngoan ngoãn nằm yên ở đây, anh mà dám làm gì Hường là chết với tôi….!!

Thanh bảo Kim.

_Cậu mang cho mình sợi dây chạc ở đằng kia…!!

Kim sung sướng liền chạy ngay đến bàn rồi cầm lấy sợi đây đưa cho Thanh. Thanh quấn Hoan thật chặt vào ghế, con nhỏ vỗ đánh bốp một cái vào đầu của Hoan, con nhỏ rủa.

_Cho anh chết, hãy chờ tôi xử hai tên kia rồi tính nốt với anh…!!

Thanh hùng dũng đi ra cửa, Kim nối gót theo sau. Thanh dùng cách tương tự với hai anh chàng kia.

Thanh quát ba tên bị trói ngồi ở dưới sàn.

_Đề nghị ba anh xin lỗi các bạn của tôi ở đây ngay lập tức và phải đảm bảo là không bao giờ lập lại những hành động xấu xa và đê tiện như thế này nữa….!!

Thanh cầm sợi dây ở trên tay, con nhỏ múa nó kêu vun vút. Ba anh chàng kia sợ xanh mặt. Hoan run run hỏi Thanh.

_Khi chúng tôi xin lỗi xong rồi, cô sẽ thả chúng tôi ra chứ…??

Thanh trừng mắt lên quát.

_Bây giờ là lúc các anh ra điều kiện với tôi đấy hả, có tin là tôi sẽ cho các anh thêm một trận nữa hay không…??

Công hãi quá bảo Thanh.

_Dạ, xin chị tha cho bọn em, bọn em hứa là từ nay không bao giờ lập lại những việc không hay như thế này nữa…!!

Thanh quay sang hỏi bọn bạn của mình.

_Các cậu chấp nhận lời xin lỗi của mấy tên này chứ…??

Thoa căm thù nhìn Công, cô ả quát lên thật to.

_Tên khốn kiếp, sao anh dám có ý nghĩ bẩn thỉu và hành động đê tiện như thế hả…??

Cô nàng nổi tam bành liền sắn tay áo của mình lên và cho tên Công mấy cái tát vào mặt. Vừa đánh cô nàng vừa chửu.

_Đồ khốn kiếp, đồ xấu xa, đồ bỉ ổi…!!

Thanh không có phản ứng gì, vì con nhỏ hiểu ai ở trong hoàn cảnh này cũng làm như thế thôi. Thoa nắm chặt cổ áo của Công, con nhỏ vằn mắt lên. Con nhỏ căm thù nói.

_Chuyện hôm nay tôi sẽ không bỏ qua cho anh đâu vì với tôi không kẻ nào dám làm nhục tôi mà tôi tha cho cả. Anh hãy đợi hình phạt của mình đi…!!

Thoa buông Công ra. Chỉ có mình Liên là khóc thút thít, con nhỏ run run bảo Thanh.

_Cậu bảo bọn kia cút hết đi. Mình càng nhìn thấy bọn nó mình càng khiếp sợ hơn mà thôi…!!

Thanh đá cho mỗi tên mấy cái vào mông, cô nàng chỉ thẳng mặt vào từng người, rồi nghiêm giọng bảo.

_Tôi không cần biết các anh làm như thế nào nhưng nếu tôi mà phải gặp các anh hay nghe phong phanh các anh bén mảng tới gần các bạn của tôi một lần nữa thì…!!

Cô nàng bẻ cổ tay của mình kêu răng rắc.

_Các anh chắc cũng hiểu tôi sẽ làm gì các anh rồi chứ…!!

Thanh tháo dây trói cho từng người rồi quát.

_Bây giờ thì các anh biến hết đi và nhớ là phải sống cho đàng hoàng đấy…!!

Bọn kia lủi thủi đi mất. Thanh quay sang bảo bốn đứa.

_Mọi chuyện cũng đã qua rồi, mình nghĩ các cậu nên về nhà của mình để nghỉ ngơi đi vì các cậu trông xanh xao và mệt mỏi quá rồi….!!

Thoa, Kim, Liên và Hường nhìn Thanh bằng đôi mắt biết ơn. Trông chúng nó bây giờ thật tội nghiệp, dù chúng nó có đanh đá và chanh chua thì chúng nó cũng chỉ là những cô gái yếu đuối. Chúng nó chưa trải đời, chúng nó tưởng mình là nhất, mình là tất cả vì bọn nó được sinh ra trong nhung lụa và được nuông chiều từ nhỏ nên họ không được nếm trải cảm giác đau khổ của người khác.

Qua chuyện này chúng nó đã rút ra được nhiều bài học kinh nghiệm cho bản thân mình và hiểu hơn giá trị của tình bạn. Kể từ hôm nay bọn nó đã thay đổi thái độ đối với Thanh, bọn nó không còn dám ho he hay là có thái độ xấc xược đối với Thanh nữa.

Thanh quan tâm hỏi bọn nó vì thấy chúng nó không nói gì cả mà ngồi im lặng thở dài.

_Các cậu không bị làm sao chứ, có cần mình đưa các cậu về tận nhà không…??

Thoa ôn tồn bảo Thanh.

_Bọn mình không bị làm sao cả chỉ là bọn mình cảm thấy xấu hổ quá. Bọn mình đã đối xử với cậu không phải trong suốt thời gian qua mà cậu lại xả thân ra để cứu bọn mình, bọn mình không biết là nên đối diện với cậu như thế nào…??

Thanh mỉm cười rồi chìa tay ra, cô nàng gợi ý.

_Chúng ta có thể là bạn của nhau không vì từ lâu rồi mình muốn được làm bạn với các cậu….!!

Thoa, Kim, Liên và Hường kinh ngạc nhìn Thanh, bọn nó vui mừng hỏi.

_Có thật là cậu muốn làm bạn với bọn mình không vì mình tưởng là cậu căm thù bọn mình chứ…!!

Thanh thở dài bảo.

_Đầu tiên thì đúng là thế thật nhưng mình biết là các cậu không hề xấu, các cậu làm như thế với mình vì các cậu muốn chứng tỏ mình là quan trọng thôi. Mình hy vọng là từ nay chúng ta sẽ sống hòa thuận với nhau vì mình mệt mỏi khi phải cãi nhau với các cậu lắm rồi….!!

Kim mỉm cười thật tươi bảo Thanh.

_Mình đồng ý….!!

Năm cô nàng bắt tay nhau thật chặt, rồi cười khì với nhau. Thoa hỏi Thanh.

_Cậu có bận gì không vì bọn mình muốn mời cậu tới nhà của bọn mình chơi….!!

Thanh lắc đầu bảo cả bọn.

_Mình xin lỗi nhưng để khi khác nhé vì mình có việc để làm rồi….!!

Kim nắm chặt lấy tay của Thanh cô nàng tươi cười hỏi Thanh.

_Cậu có thể làm chị gái của mình được không vì khi mình ôm cậu mình cảm nhận được sự che chở và bảo vệ từ cậu….!!

Thanh sửng xốt nhìn Kim. Con nhỏ không tin vào tai của mình nữa. Thanh ngạc nhiên hỏi Kim.

_Sao tự dưng cậu lại có cái ý tưởng này mình tưởng là cậu ghét mình chứ…??

Kim lắc lắc tay của Thanh.

_Lúc trước là thế nhưng bây giờ khác rồi. Thế nào hả chị hai chị có đồng ý nhận em làm em gái của chị hay không…??

Thanh mỉm cười hiền từ vì con nhỏ chỉ có chị gái chứ chưa bao giờ được đóng vai một người chị. Con nhỏ cười khì rồi xoa đầu của Kim.

_Em ngoan nếu thế thì từ nay chị làm chị gái của em. Em phải nhớ là không được cãi hỗn và đi uống rượu với cái bọn xấu xa kia nữa nhé….!!

Kim ôm chầm lấy Thanh con nhỏ sung sướng gọi.

_Chị hai….!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 4:58 pm


Thanh vẫy vẫy tay chào bốn đứa con gái. Thanh thở phào nhẹ nhõm vì từ nay con nhỏ không còn phải lo bị bọn điên khùng kia tìm cách hại hay là quấy phá nữa.

Thanh mỉm cười, con nhỏ cảm thấy hồi hộp vì con nhỏ bây giờ cũng có em gái.Thanh lẩm bẩm.

_Không biết chị Thu sẽ nghĩ gì khi biết con bé Kim chanh chua và hay bắt nạt mình nay lại biến thành em gái. Chắc là chị ấy sẽ kinh ngạc lắm, mình phải báo ngay cho chị ấy biết khi về nhà mới được….!!

Thanh tung tăng đi trên vỉa hè.Con nhỏ chưa bao giờ cảm thấy sung sướng như bây giờ. Thanh vừa đi vừa hát say sưa. Hạnh phúc nở trên môi, trên mặt và trong ánh mắt của Thanh.Thanh nghĩ.

_Mình đã hoàn thành xong một điều kiện của hắn, mình hy vọng là hắn sẽ bỏ qua cho mình mấy điều kiện kia một cách nhanh chóng nếu không mình sẽ điên lên mà quậy phá mất. Đúng rồi không phải con bé Kim là em gái của hắn sao. He he he…mình cần phải lợi dụng mối quan hệ này để làm khó hắn mới được, nhưng mà điểm yếu của hắn là gì. Đúng là bó tay vì hắn lúc nào cũng lạnh như băng thì làm sao mình moi ra được, đúng là một kẻ khó ưa….!!

Thanh lẩm bẩm như một con khùng, cô nàng va vào mấy người đi ngược hướng với mình. Mặc cho họ hét hay nói gì đó ở trong miệng, Thanh chỉ mỉm cười đáp lại vì con nhỏ đang nghe headphone thì còn nghe được cái gì nữa.

Một chiếc xe ô tô màu đen đang lăn bánh trên đường, ông quản gia buồn rầu bảo anh chàng tài xế.

_Tình hình của cậu chủ chúng ta không thể nào khá hơn được, tôi nghĩ là cậu ấy sẽ phải sống như vậy cả đời vì cú xốc mất người yêu đã làm tê liệt hết mọi cảm giác của cậu ấy rồi….!!

Anh chàng tài xế cũng thở dài bảo ông quản gia.

_Bác nói đúng, cậu ấy yêu cô gái đó quá mà cô ấy lại bị tai nạn giao thông. Sự ra đi của cô ấy là một sự mất mát quá lớn đối với cậu chủ vì dù sao họ cũng đã có đính ước với nhau….!!

Ông quản gia ngồi trầm ngâm, mắt của ông nhìn ra hai bên đường. Đến một cái ngã tư, đèm giao thông chuyển sang màu đỏ. Anh chàng tài xế cho xe dừng lại. Những người đi bộ đều bước sang bên kia đường. Thanh cũng bước theo họ, con nhỏ nheo mắt vì ánh nắng làm cho con nhỏ chói mắt. Thanh mỉm cười nhìn những hàng xe nuối đuôi nhau chờ đèn chuyển màu để đi tiếp.

Thanh đang đi con nhỏ phải ngừng ngay lại vì dây giày bị tuộc.Thanh vội cúi xuống để thắt nút cho chặt, đến khi cô nàng ngẩng mặt lên, Thanh phải giật mình vì đèn đang nhấp nhánh báo hiệu sắp chuyển sang màu xanh.Thanh co giò lên để chạy cho thật nhanh.

Cô nàng cúi gập người xuống để thở, tim đập thật nhanh trong lồng ngực vì sợ. Thanh kinh hoàng, chỉ một chút xíu nữa thôi là cô nàng phải đứng ở giữa đường rồi.

Thanh quẹt mồ hôi trán, cô nàng lẩm bẩm.

_Tí nữa là toi, từng kia xe cộ mà đâm vào mình thì còn gì là thân thể của mình nữa, thật là hú vía….!!

Ông quản gia bảo anh chàng tài xế.

_Cậu cho tôi xuống xe ở đây vì tôi cần mua một vài thứ….!!

Anh chàng kia liền làm theo, ông quản ra mở cửa xe. Ông cầm lấy cái ô rồi bước đi. Thanh do đi vội nên va cả vào ông, Thanh ngại quá liền lí nhí nói.

_Cháu xin lỗi bác….!!

Ông quản gia tháo bỏ cái kính màu đen ra ông kinh ngạc nhìn Thanh không chớp mắt, ông lắp bắp hỏi Thanh.

_Cháu đây là….??

Thanh thấy ông ngây người ra để nhìn mình, cô nàng tưởng ông không tha thứ cho hành động vô lễ của mình. Con nhỏ lại lễ phép nói.

_Dạ, cháu mong bác thông cảm vì đông người quá nên cháu lỡ va vào bác….!!

Ông quản gia không còn tin vào mắt của mình nữa vì tại sao lại có một cô gái giống hệt cô bạn gái đã chết của cậu chủ là thế nào, không lẽ cô ấy hiện hồn về sống lại.

Thanh nghĩ ông già này có khi bị hóa đá rồi cũng nên tại sao ông ta cứ nhìn mình trừng trừng, miệng của ông há cả ra, không lẽ mình bị dính cái gí ở trên mặt nên ông ấy mới có thái độ như thế.

Đôi mắt của ông lồi to ra để nhìn Thanh, chiếc ô trên tay của ông rơi xuống đất đánh cạch một cái.

Bây giờ đến lượt Thanh kinh ngạc, con nhỏ không hiểu gì cả.Thanh sợ hãi vì tưởng ông quản gia bị làm sao, con nhỏ gấp gáp hỏi ông.

_Bác không bị làm sao chứ…??

Ông quản gia giật mình hỏi lại Thanh.

_Cháu tên là gì và cháu đang sống ở đâu…??

Thanh tươi cười trả lời ông.

_Dạ, cháu tên là Thanh. Hiện giờ cháu là một học sinh. Nhưng mà bác hỏi cháu như vậy làm gì….??

Ông quản gia thở dài bảo Thanh.

_Tại vì trông cháu giống một người mà bác quen biết nên bác kinh ngạc vậy thôi….!!

Thanh tò mò hỏi.

_Chắc cô ấy là người thân của bác….??

_Cô bé đó không phải là người thân của bác mà là bạn của cậu chủ nhưng cô ấy đã mất vì tai nạn giao thông rồi…!!

Thanh buồn buồn bảo ông.

_Cháu xin lỗi vì đã gợi nhớ lại những kỷ niệm đau buồn của bác. Cháu xin lỗi nhưng cháu có việc cần phải đi….!!

Ông quản gia nhìn theo bóng dáng của Thanh. Ông vẫn còn chưa hết được trạng thái bàng hoàng. Một ý nghĩ lướt qua trong đầu của ông, ông liền gọi giật Thanh lại.

_Này cô bé, cháu có thể giành cho bác một chút thời gian được không…??

Thanh giật mình quay lại, cô nàng lo lắng hỏi.

_Bác có chuyện gì cần nói với cháu nữa hay sao…??

Ông quản gia bước đến chỗ của Thanh đứng, ông ôn tồn bảo.

_Bác có thể mời cháu uống một ly nước được không vì bác có chuyện cần thương lượng với cháu…??

Thanh lắc đầu từ chối.

_Cháu xin lỗi nhưng bác và cháu không quen biết, bây giờ tự dưng bác mời cháu làm cháu thấy không được tự nhiên cho lắm, cháu mong bác thông cảm cháu cần phải đi ngay bây giờ…!!

Ông quản gia tha thiết mời Thanh.

_Bác cầu xin cháu đó vì chuyện này chỉ có mình cháu mới giúp bác được thôi…!!

Thanh ớn quá, cô nàng kiên quyết bảo ông quản gia.

_Cháu mong bác hiểu là cháu không thể nào đi uống nước với một người lạ được, xin bác đừng ép cháu nữa…!!

Nói xong câu đó Thanh bỏ đi thẳng, con nhỏ bực mình lẩm bẩm.

_Bác này đúng là kỳ cục vừa mới gặp mặt người ta đã nhìn người ta như là một người ở một hành tình nào tới, chưa hết sao ông ta lại còn mời cả mình đi uống nước cùng là thế nào. Không hiểu ông ta muốn gì ở mình mà đối xử với mình một cách cầu khẩn như thế…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:00 pm


Thanh vẫy vẫy tay chào bốn đứa con gái. Thanh thở phào nhẹ nhõm vì từ nay con nhỏ không còn phải lo bị bọn điên khùng kia tìm cách hại hay là quấy phá nữa.

Thanh mỉm cười, con nhỏ cảm thấy hồi hộp vì con nhỏ bây giờ cũng có em gái.Thanh lẩm bẩm.

_Không biết chị Thu sẽ nghĩ gì khi biết con bé Kim chanh chua và hay bắt nạt mình nay lại biến thành em gái. Chắc là chị ấy sẽ kinh ngạc lắm, mình phải báo ngay cho chị ấy biết khi về nhà mới được….!!

Thanh tung tăng đi trên vỉa hè.Con nhỏ chưa bao giờ cảm thấy sung sướng như bây giờ. Thanh vừa đi vừa hát say sưa. Hạnh phúc nở trên môi, trên mặt và trong ánh mắt của Thanh.Thanh nghĩ.

_Mình đã hoàn thành xong một điều kiện của hắn, mình hy vọng là hắn sẽ bỏ qua cho mình mấy điều kiện kia một cách nhanh chóng nếu không mình sẽ điên lên mà quậy phá mất. Đúng rồi không phải con bé Kim là em gái của hắn sao. He he he…mình cần phải lợi dụng mối quan hệ này để làm khó hắn mới được, nhưng mà điểm yếu của hắn là gì. Đúng là bó tay vì hắn lúc nào cũng lạnh như băng thì làm sao mình moi ra được, đúng là một kẻ khó ưa….!!

Thanh lẩm bẩm như một con khùng, cô nàng va vào mấy người đi ngược hướng với mình. Mặc cho họ hét hay nói gì đó ở trong miệng, Thanh chỉ mỉm cười đáp lại vì con nhỏ đang nghe headphone thì còn nghe được cái gì nữa.

Một chiếc xe ô tô màu đen đang lăn bánh trên đường, ông quản gia buồn rầu bảo anh chàng tài xế.

_Tình hình của cậu chủ chúng ta không thể nào khá hơn được, tôi nghĩ là cậu ấy sẽ phải sống như vậy cả đời vì cú xốc mất người yêu đã làm tê liệt hết mọi cảm giác của cậu ấy rồi….!!

Anh chàng tài xế cũng thở dài bảo ông quản gia.

_Bác nói đúng, cậu ấy yêu cô gái đó quá mà cô ấy lại bị tai nạn giao thông. Sự ra đi của cô ấy là một sự mất mát quá lớn đối với cậu chủ vì dù sao họ cũng đã có đính ước với nhau….!!

Ông quản gia ngồi trầm ngâm, mắt của ông nhìn ra hai bên đường. Đến một cái ngã tư, đèm giao thông chuyển sang màu đỏ. Anh chàng tài xế cho xe dừng lại. Những người đi bộ đều bước sang bên kia đường. Thanh cũng bước theo họ, con nhỏ nheo mắt vì ánh nắng làm cho con nhỏ chói mắt. Thanh mỉm cười nhìn những hàng xe nuối đuôi nhau chờ đèn chuyển màu để đi tiếp.

Thanh đang đi con nhỏ phải ngừng ngay lại vì dây giày bị tuộc.Thanh vội cúi xuống để thắt nút cho chặt, đến khi cô nàng ngẩng mặt lên, Thanh phải giật mình vì đèn đang nhấp nhánh báo hiệu sắp chuyển sang màu xanh.Thanh co giò lên để chạy cho thật nhanh.

Cô nàng cúi gập người xuống để thở, tim đập thật nhanh trong lồng ngực vì sợ. Thanh kinh hoàng, chỉ một chút xíu nữa thôi là cô nàng phải đứng ở giữa đường rồi.

Thanh quẹt mồ hôi trán, cô nàng lẩm bẩm.

_Tí nữa là toi, từng kia xe cộ mà đâm vào mình thì còn gì là thân thể của mình nữa, thật là hú vía….!!

Ông quản gia bảo anh chàng tài xế.

_Cậu cho tôi xuống xe ở đây vì tôi cần mua một vài thứ….!!

Anh chàng kia liền làm theo, ông quản ra mở cửa xe. Ông cầm lấy cái ô rồi bước đi. Thanh do đi vội nên va cả vào ông, Thanh ngại quá liền lí nhí nói.

_Cháu xin lỗi bác….!!

Ông quản gia tháo bỏ cái kính màu đen ra ông kinh ngạc nhìn Thanh không chớp mắt, ông lắp bắp hỏi Thanh.

_Cháu đây là….??

Thanh thấy ông ngây người ra để nhìn mình, cô nàng tưởng ông không tha thứ cho hành động vô lễ của mình. Con nhỏ lại lễ phép nói.

_Dạ, cháu mong bác thông cảm vì đông người quá nên cháu lỡ va vào bác….!!

Ông quản gia không còn tin vào mắt của mình nữa vì tại sao lại có một cô gái giống hệt cô bạn gái đã chết của cậu chủ là thế nào, không lẽ cô ấy hiện hồn về sống lại.

Thanh nghĩ ông già này có khi bị hóa đá rồi cũng nên tại sao ông ta cứ nhìn mình trừng trừng, miệng của ông há cả ra, không lẽ mình bị dính cái gí ở trên mặt nên ông ấy mới có thái độ như thế.

Đôi mắt của ông lồi to ra để nhìn Thanh, chiếc ô trên tay của ông rơi xuống đất đánh cạch một cái.

Bây giờ đến lượt Thanh kinh ngạc, con nhỏ không hiểu gì cả.Thanh sợ hãi vì tưởng ông quản gia bị làm sao, con nhỏ gấp gáp hỏi ông.

_Bác không bị làm sao chứ…??

Ông quản gia giật mình hỏi lại Thanh.

_Cháu tên là gì và cháu đang sống ở đâu…??

Thanh tươi cười trả lời ông.

_Dạ, cháu tên là Thanh. Hiện giờ cháu là một học sinh. Nhưng mà bác hỏi cháu như vậy làm gì….??

Ông quản gia thở dài bảo Thanh.

_Tại vì trông cháu giống một người mà bác quen biết nên bác kinh ngạc vậy thôi….!!

Thanh tò mò hỏi.

_Chắc cô ấy là người thân của bác….??

_Cô bé đó không phải là người thân của bác mà là bạn của cậu chủ nhưng cô ấy đã mất vì tai nạn giao thông rồi…!!

Thanh buồn buồn bảo ông.

_Cháu xin lỗi vì đã gợi nhớ lại những kỷ niệm đau buồn của bác. Cháu xin lỗi nhưng cháu có việc cần phải đi….!!

Ông quản gia nhìn theo bóng dáng của Thanh. Ông vẫn còn chưa hết được trạng thái bàng hoàng. Một ý nghĩ lướt qua trong đầu của ông, ông liền gọi giật Thanh lại.

_Này cô bé, cháu có thể giành cho bác một chút thời gian được không…??

Thanh giật mình quay lại, cô nàng lo lắng hỏi.

_Bác có chuyện gì cần nói với cháu nữa hay sao…??

Ông quản gia bước đến chỗ của Thanh đứng, ông ôn tồn bảo.

_Bác có thể mời cháu uống một ly nước được không vì bác có chuyện cần thương lượng với cháu…??

Thanh lắc đầu từ chối.

_Cháu xin lỗi nhưng bác và cháu không quen biết, bây giờ tự dưng bác mời cháu làm cháu thấy không được tự nhiên cho lắm, cháu mong bác thông cảm cháu cần phải đi ngay bây giờ…!!

Ông quản gia tha thiết mời Thanh.

_Bác cầu xin cháu đó vì chuyện này chỉ có mình cháu mới giúp bác được thôi…!!

Thanh ớn quá, cô nàng kiên quyết bảo ông quản gia.

_Cháu mong bác hiểu là cháu không thể nào đi uống nước với một người lạ được, xin bác đừng ép cháu nữa…!!

Nói xong câu đó Thanh bỏ đi thẳng, con nhỏ bực mình lẩm bẩm.

_Bác này đúng là kỳ cục vừa mới gặp mặt người ta đã nhìn người ta như là một người ở một hành tình nào tới, chưa hết sao ông ta lại còn mời cả mình đi uống nước cùng là thế nào. Không hiểu ông ta muốn gì ở mình mà đối xử với mình một cách cầu khẩn như thế…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:00 pm


Thanh nằm thẳng cẳng ở trên giường, cô nàng lười biếng không buồn đi tắm hay nấu cơm mà nằm lì luôn.

Sự mệt mỏi làm cho Thanh chìm dần vào giấc mộng nhưng ông trời hình như không muốn cho Thanh ngủ, chiếc điện thoại thân yêu đang réo vang lên một ca khúc của nhóm nhạc Blue mà Thanh thích. Nếu phải lúc khác Thanh đã mừng lắm nhưng lại đúng vào lúc này làm cho cô nàng cáu gắt.

Thanh vẫn nhắm mắt, bàn tay của cô nàng sờ soạn ở trên giường.Thanh mở máy, cô nàng nói với cái giọng không được thân thiện cho lắm.

_Xin lỗi nhưng nếu không có gì quan trọng thì có thể gọi lại sau được không ạ…??

Đầu dây bên kia là một sự im lặng đáng sợ. Thanh ngán ngẩm bảo.

_Nếu không có gì để nói thì tôi cúp máy đây…!!

Thanh chỉ nghe được một câu.

_Hay….!!

Thanh giật mình mở mắt, cô nàng sợ nhất là giọng nói này. Chúa ơi đây không phải là giọng của tên ác quỷ Long hay sao. Không biết hắn gọi cho mình làm gì.

Thanh lắp bắp hỏi.

_Anh…anh gọi cho tôi có gì không…??

Long đang ở trong phòng hóa trang, anh chàng muốn kiểm tra xem con nhỏ đang ở đâu và đang làm gì nên gọi điện cho nó. Long không ngờ là nó dám nói với mình bằng cái giọng bất lịch sự và không biết sợ đó.

Long đe dọa.

_Mai đi học, cô sẽ chết với tôi. Sao cô dám ăn nói như thế với tôi hả. Cô coi khinh tôi hay không coi lời nói của tôi ra gì mà dám lên giọng với tôi…??

Thanh bực mình đáp lại.

_Tôi mới là người hỏi anh câu đó, anh gọi điện cho tôi thì anh phải là người lên tiếng trước chứ, ai bảo anh làm phiền giấc ngủ của tôi làm gì…??

Long kinh ngạc hỏi Thanh.

_Cô là heo hay sao mà hơi một tí là cô lại lăn ra ngủ là thế nào…??

Thanh lễ phép bảo Long.

_Dạ, thưa anh em là heo nên anh làm ơn tha cho em để em còn ngủ….!!

Long gắt.

_Con nhỏ kia, cô dám ăn nói trả treo với tôi như vậy hả. Cô đừng quên bây giờ cô là nô lệ của tôi…!!

_Dạ, em biết rồi.Anh gọi cho em để mắng em hay sao mà từ nãy giờ em chỉ thấy anh quát và quát.Anh nghĩ em là gì của anh, là cái tường hay là cái cục xả của anh …??

Long vuốt mái tóc của mình ra đằng sau, anh chàng khẽ mỉm cười nhưng Thanh làm sao mà thấy.

_Tất nhiên rồi, cô là nô lệ của tôi thì tôi muốn làm gì với cô mà chả được, không lẽ tôi lại phải xin phép cô trước khi làm gì hay sao….??

Thanh cáu tiết bảo Long.

_Anh có nhầm lẫn không hả, dù tôi có ký vào cái tờ giấy kia là do anh ép tôi và dùng thủ đoạn với tôi nên nó hoàn toàn không có giá trị gì cả nên tôi mong anh hãy tỉnh mộng lại đi vì từ nay tôi tự giải phóng cho mình….!!

Long thích thú bảo Thanh.

_Cô cứ suy nghĩ và làm điều đó khi cô ở một mình còn khi cô ở bên tôi hay tôi cần đến cô thì cô lại biến thành nô lệ của tôi. Cô đã nghe rõ điều đó chưa…??

Thanh bóp thật chặt vào cái điện thoại của mình, con nhỏ chán nản bảo Long.

_Đối với một người không biết điều như anh thì tôi có nói gì hay làm gì cũng bằng thừa, chào anh chúc anh gặp thật nhiều ác mộng…!!

Thanh cúp luôn máy, con nhỏ uất quá nên ném nó thật mạnh xuống giường. Thanh vớ lấy cái khăn rồi bước vào phòng tắm. Thanh lẩm bẩm.

_Sao mình lại thành ra là một kẻ đáng thương như thế này. Vừa thoát được mấy con bé kia thì bây giờ lại phải lo đối với phó với cái tên Long độc ác này, đúng là đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn….!!

Thanh tắm xong, cô nàng gặm tạm cái bánh sandwich. Con nhỏ mở máy tính của mình ra. Thanh muốn chat và gửi email cho chị Thu vì cả ngày hôm nay xảy ra nhiều chuyện quá nên Thanh muốn có người chia sẻ cho bớt buồn.

Thu sau một ngày kết thúc, con nhỏ cũng có nhiều chuyện muốn nói với Thanh. Hai chị em say sưa chat và gửi email cho nhau. Thanh buồn cười đau cả bụng khi biết Thu bị biến thành ô sin cho Trường nhưng người kinh ngạc vẫn là Thu vì con nhỏ không thể tin được là cuộc sống của Thanh lại đầy kịch tính như thế.

Hai chị em kết thúc cuộc nói chuyện khi đồng hồ điểm mười hai tiếng. Thanh ngáp một cái rõ to rồi lăn ra ngủ như chết. Con nhỏ mệt mỏi quá rồi nên không còn muốn nghĩ gì hay làm gì nữa, thậm chí nó cũng quên luôn không tắt máy tính và quên luôn cả việc đi đánh răng trước khi ngủ.

Đêm hôm qua Long và Kim nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Cô nàng kể cho anh trai nghe mối quan hệ mới của mình với Thanh. Long kinh ngạc vì anh chàng không ngờ là mình vừa yêu cầu Thanh đồng ý làm bạn gái của em gái của mình thế mà con nhỏ lại còn làm hơn cả điều đó nữa.

Long xoa đầu của em gái anh chàng yêu thương hỏi.

_Tại sao em lại muốn Thu làm chị gái của mình…??

Kim ôm lấy cái gối cô nàng trầm tư bảo Long.

_Bởi vì anh thấy đấy, em bị bọn kia bắt nạt may mà có chị ấy cứu nếu không bây giờ em không biết mình bị làm sao nữa. Chị ấy là một người tốt vì bọn em hành hạ chị ấy như thế mà chị ấy vẫn cứu em…!!

Long phì cười bảo Kim.

_Không lẽ chỉ vì như vậy thôi mà em nhận người ta là chị gái làm bạn bè cũng được cơ mà….??

Kim phụng phịu nói.

_Chẳng phải là anh hai luôn muốn em sống tốt hay sao bây giờ em nhận được một người chị tốt thì anh phải mừng cho em mới đúng chứ…??

Long hài lòng bảo Kim.

_Anh nghĩ là em đã làm đúng, nhưng em phải nhớ là không được làm khó hay làm nũng với người ta đâu nhé vì em hay làm như thế với anh lắm, anh sợ người ta ớn em quá mà bỏ đi luôn thì sao…??

Kim nheo nheo mắt trêu Long.

_Có phải là anh thích chị gái của em rồi phải không…??

Long cốc nhẹ lên đầu của Kim. Anh chàng gắt.

_Thôi em đi ngủ đi cứ ở đấy mà ăn nói lung tung…!!

Kim nằm xuống giường, con nhỏ le lưỡi bảo anh trai.

_Lêu lêu, có người đỏ mặt rồi kìa, thích người ta thì nói đại ra đi còn cố chối làm gì….!!

Long dọa Kim.

_Em mà không ngủ anh lại đánh em bây giờ….!!

Long tắt điện anh chàng khép cửa phòng của Kim lại. Long đi về phòng của mình. Anh chàng trầm tư và tư lự hẳn. Long có cho mình hai cuộc sống và hai tính cách trái ngược nhau, nhiều lúc Long tự hỏi mình là ai và mình đang làm gì nhưng anh chàng chịu không trả lời được.

Thanh nướng kinh quá nên hôm nay con nhỏ lại có dấu hiệu đi học muộn. Thanh mắt nhắm mắt mở bước vào phòng tắm, đánh răng và rửa mặt xong.

Thanh mới nhìn đến cái đồng hồ, Thanh than thầm vì chỉ còn có hai mươi phút nữa thôi là tới giờ học mà Thanh bây giờ vẫn chết dí ở đây. Thanh vội đút tất cả sách vở vào cặp, cô nàng vừa chạy vừa mặc nốt cái tay áo khoác còn lại.

Thanh đau khổ vì chuyến xe buýt sau cùng đã chạy đi mất. Thanh gào to.

_Chờ tôi với….!!

Thanh cố đuổi theo nhưng vô vọng vì nó đã chạy đi xa mất rồi. Thanh bực mình nguyền rủa.

_Sao nó lại vô tình như thế chứ, mình đã gọi khản cả cổ mà chẳng có tác dụng gì…!!

Thanh lủi thủi bước đi con nhỏ nghĩ.

_Hôm nay thế nào bị lại bị phạt cho mà xem….!!

Thanh động viên bản thân.

_Không có xe thì ta dùng chân, mình không thể nào đầu hàng ngay được….!!

Thanh cởi cái áo khoác rồi buộc ngang người, con nhỏ cúi xuống buộc lại cái dây giày cho chắc rồi phóng thật nhanh. Đồng hồ thời gian đang nhích dần lên từng giây. Thanh chỉ còn mười hai phút nữa thôi là muộn học.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:01 pm


Thanh phóng và luốn lách như một vận động viên bóng rổ. Có lẽ ông trời cũng thương hại Thanh nên con nhỏ vừa đặt được một bàn chân trái vào cổng trường thì tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ học bắt đầu.

Thanh gập người xuống để thở, bác bảo vệ bước đến gần Thanh, bác khẽ đá cho Thanh một cái vào mông. Bác trêu.

_Thế nào hả cô học sinh gương mẫu hôm nay lại nướng nữa hả…??

Thanh quẹt mồ hôi trán, con nhỏ cười khì đáp.

_Dạ đâu có, cháu mải lang thang nên mới đến muộn như thế này…!!

Bác trừng mắt lên nhìn Thanh.

_Đừng có chối nữa vì bác còn lạ gì tính cách của cháu. Thôi mau vào lớp đi vì các bạn đang học bài cả rồi đấy….!!

Thanh lí nhí chào bác rồi chạy thật nhanh lên lầu hai.Thanh vừa bước vào lớp, Kim đã toe toét chào Thanh.

_Chào chị hai, sao hôm nay chị đi học muộn thế…??

Thanh tròn xoe mắt nhìn Kim vì con nhỏ hôm nay trông dễ thương quá. Mái tóc buộc hai bên, quần áo ăn mặc cũng đàng hoàng hơn. Thanh mỉm cười con nhỏ khẽ xoa đầu rồi bảo.

_Ừ, chị chào em. Trông em hôm nay dễ thương lắm…!!

Kim đỏ mặt vì được Thanh khen. Con nhỏ lí nhí đáp.

_Cảm ơn chị, mà chị không đi cùng Dung à…??

Thanh đặt cái cặp của mình xuống bàn con nhỏ thờ ơ bảo Kim.

_Chị cũng không biết nữa, nó là đứa hay đi học sớm. Chắc là nó đang lang thang ở đâu đó thôi….!!

Kim mỉm cười không nói gì, con nhỏ quay lên rồi mở sách của mình ra. Thoa, Hường và Liên bước xuống bàn của Thanh. Bọn nó rủ Thanh.

_Sau khi học xong, cậu đi cùng với bọn mình được không…??

Thanh quan tâm hỏi.

_Các cậu định rủ mình đi đâu….??

Thoa cười cười bảo Thanh.

_Hôm nay nhà của Hường tổ chức sinh nhật nên bọn mình muốn mời cậu tới chơi….!!

Thanh kêu khổ bảo ba đứa.

_Mình không chắc là có thể đi đến đó đúng giờ hay không vì mình còn phải đến cái khách sạn đó để chuộc lại thẻ sinh viên của mình….!!

Thoa tò mò hỏi Thanh.

_Tại sao cậu lại để thẻ học sinh của mình ở đấy…??

Thanh cười khì bảo Thoa.

_Vì mình lỡ hứa với chị nhân viên ở quấy tiếp tân là sẽ xin chữ ký của anh chàng Hoàng của lớp mình cho chị ấy nên mình không thể nào nuốt lời được….!!

Thanh vừa dứt lời, anh chàng Hoàng bước vào lớp. Thanh ớn quá vì cô nàng vẫn bị ám ảnh bởi nụ hôn của hắn vào ngày hôm qua. Thanh lẩm bẩm.

_Không biết hắn có cho mình xin được một chữ ký của hắn hay không, hay là hắn lại làm khó mình….??

Thấy giáo dạy luận ngữ bước vào lớp. Cả lớp im phăng phắc vì ông thầy này nổi tiếng khó tính và nghiêm khắc nên đứa nào cũng sợ. Thanh thì khác con nhỏ thấy ông thấy ` rất hay con nhỏ hay mỉm cười khi học ông Thầy này mặc các bạn nghĩ gì về ông ấy.

Thanh quay ngang quay ngửa để tìm cây bút vì không biết con nhỏ để ở chỗ nào mà bây giờ sắp phải chép bài rồi lại không thấy.

Ông thầy ném viên phấn đánh vù một cái xuống chỗ của Thanh. Con nhỏ theo phản xạ liền dơ tay lên đón lấy, thành ra viên phấn nằm gọn trong lòng bàn tay của Thanh. Ông thầy và cả lớp sững sờ nhìn Thanh. Chúng nó tròn mắt ra vì kinh ngạc và khâm phục tài nghệ của Thanh.

Ông thầy thấy mình ném viên phấn môt cách bất ngờ như thế mà không làm gì được nó ông cáu quá liền gắt.

_Thu, thầy yêu cầu em đứng lên….!!

Thanh ngoan ngoãn làm theo. Ông thầy bước xuống chỗ của Thanh, thầy dùng hai ngón tay gõ xuống bàn hai cái. Ông hỏi.

_Vở của em đâu….??

Thanh gãi gãi đầu rồi lí nhí đáp.

_Dạ thưa thầy em bỏ quên ở nhà rồi ạ…!!

Thầy tức giận bảo Thanh.

_Sao em không nghỉ ở nhà luôn đi còn đến lớp làm gì, đi học mà vở cũng không mang, bút cũng không thì còn làm ăn được gì nữa…??

Thanh lễ phép đáp.

_Em sẽ mượn vở của bạn khác về chép lại….!!

Ông thầy tức quá liền gõ cho Thanh hai cái vào đầu. Ông quát.

_Lên bảng đọc thuộc cho tôi bài thơ số bốn và trả lời cho tôi hai câu hỏi trên bảng…!!

Thanh nhăn nhó bảo thầy.

_Thầy có thể đổi cho em bài khác được không vì bài thơ này dài quá em sợ là mình vẫn chưa được thuộc lắm….!!

Ông thầy sa xầm mặt xuống rồi quát Thanh thật to.

_Ai dạy cho em cách ăn nói trả treo lại lời của thầy giáo hả, em có chịu lên làm bài tập hay là muốn bị phạt…!!

Thanh cười tươi hỏi Thầy.

_Nếu em chịu phạt thì em sẽ phải làm gì…??

Thầy giáo sửng xốt nhìn Thanh. Thầy lắc đầu bó tay trước một con nhỏ dở dở ương ương như con nhỏ này.

_Nếu em muốn thế thì chép bài thơ đó hai mươi lần và quét lớp một tuần cho tôi….!!

Thanh cười khì bảo Thầy.

_Dạ, em biết rồi ạ….!!

Con nhỏ cười toe toét rồi chạy luôn ra khỏi lớp. Tất cả mọi người ở trong phòng đều nhìn Thanh như nhìn một con hề. Các bạn học cùng với Thanh ôm lấy nhau mà cười bất chấp thầy giáo có mặt ở đó hay không. Thầy cũng phải phì cười vì con nhỏ học trò kỳ lạ của mình.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:01 pm


Thanh phóng ra khỏi lớp rồi chạy xuống sân trường, con nhỏ đang tính tới chuyện đi về nhà. Thanh giật mình vì xuýt nữa là quên không trả sách của thư viện.

Thanh giảm dần vận tốc của mình xuống rồi khoan thai bước đi.Thanh lẩm bẩm.

_Sau khi mình trả xong sách mình cần đi đăng ký học võ, mình muốn rèn luyện thêm để thách đấu với cái tên kia….!!

Thanh chầm chầm cất bước, cô nàng hát nho nhỏ ở trong miệng. Một giọng nói vang lên ở phía sau.

_Nô lệ, sao cô không lo học mà lại lang thang ở đây là thế nào….??

Thanh quay phắt lại tim của cô nàng nhảy đon đót ở trong lồng ngực.

Thanh ngán ngẩm hỏi Long.

_Thế còn anh sao anh không học mà lại có nhã hứng đi tản bộ như thế này…??

Long cười nhạt bảo Thanh.

_Cơm sáng của tôi đâu…??

Thanh tái mặt vì con nhỏ ngủ như chết nên không còn nhớ gì cả ngay cả thời gian để kiểm tra vở và bút con nhỏ cũng không có thì làm sao làm bữa sáng cho hắn được.

Mặt của Thanh xìu xuống con nhỏ ấp úng nói.

_Tôi xin lỗi tại tôi dậy muộn quá nên không làm bữa sáng cho anh được. Tôi hứa là bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ làm nó cho anh….!!

Long quát.

_Con nhỏ kia tôi đã nể cô lắm rồi đấy, sao cô lại dám lơ là mệnh lệnh của tôi là thế nào….!!

Thanh chắp hai tay lại con nhỏ cúi đầu bảo Long.

_Anh làm ơn bỏ qua cho tôi đi mà, tôi không cố ý quên điều đó đâu…!!

Long lôi mũ áo khoác của Thanh đi theo mình. Vừa đi anh chàng vừa quát.

_Cô thì lúc nào chẳng có lý do để cãi lý với tôi nhưng hôm nay tôi không còn quan tâm đến nó nữa tôi cần phải phạt và xử cô thật nặng…!!

Thanh bị lôi đi như một con bò bị dắt mũi, Thanh đau khổ nghĩ.

_Nếu cái cảnh này ngày nào cũng diễn ra thì mình hóa thành một con vật rồi còn gì. Còn gì là thân thể mà cha mẹ mình chăm sóc từ bé tới lớn nữa, cái tên này không biết có phải là người nữa hay không, hắn đúng là đồ ác quỷ….!!

Long gần như là nhấc bổng Thanh trên đôi tay của mình vì bàn chân của Thanh chỉ khẽ chạm đất con nhỏ khoanh tay lại vì tức giận nhưng không dám nói gì hay có hành vi chống đối vì con nhỏ hiểu mình càng phản ứng lại thì lại càng bị hành hơn.

Long lôi Thanh vào phòng giành cho chủ nhiệm hội sinh viên, anh chàng hất hàm bảo Thanh.

_Dọn dẹp hết đống giấy tờ kia và ghi chép sổ sách đầy đủ cho tôi. Nhớ là phải làm cẩn thận cô mà làm ăn cẩu thả hay rối trá là chết với tôi, cô đã hiểu chưa hả…??

Thanh vâng dạ rồi đáp.

_Tôi biết rồi thưa sếp….!!

Long phì cười nhưng cố nín khi nhìn thấy cái vẻ mặt phụng phịu vì bị bắt nạt của Thanh.

Long vì còn phải lên lớp nên anh chàng bỏ đi sau khi dặn dò Thanh đôi câu.

Thanh cắm cúi xuống làm việc, con nhỏ ngán nhất là những công việc tẻ nhạt như thế này. Thanh thò tay vào túi áo khoác rồi lôi cái máy nghe nhạc của mình ra, con nhỏ sung sướng nói.

_Cũng may là tao còn có mày nếu không tao sẽ chết vì cô đơn mất…!!

Thanh bật nút on rồi chọn bài hát. Nhạc bắt đầu chơi, Thanh lẩm bẩm theo. Tay của Thanh sắp xếp hết chồng hồ sơ này tới chống hồ sơ khác. Cô nàng mệt lử và hai cánh tay như muốn rã cả ra vì mỏi. Thanh gục xuống bàn rồi ngủ luôn, cây bút mà Thanh cầm trên tay rơi dần xuống cuối cùng là rơi hẳn xuống đất.

Đến khi Long quay lại, anh chàng thấy chồng hồ sơ của mình vẫn chưa được giải quyết xong mà cô người hầu của mình lại có thể ngủ ngon lành ở trên bàn như thế kia.

Long điên tiết, anh chàng bước lại rồi sẵn một tệp hồ sơ ở bên cạnh. Anh chàng cầm luôn lấy, Thanh bị gõ cho hai nhát thật đau vào đầu. Cô nàng ham ngủ vội bật ngay dậy, thứ đầu tiên mà Thanh nhìn thấy khi mở mắt ra là khuôn mặt đằng đằng sát khí của Long.

Con nhỏ hãi quá nên lí nhí nói.

_Anh về từ bao giờ thế…??

Long tra vấn Thanh.

_Cô đã hoàn thành xong nhiệm vụ của mình chưa mà dám lăn ra ngủ như heo thế hả…??

Thanh gãi gãi đầu con nhỏ tội nghiệp nói.

_Tại nhiều hồ sơ cần phải giải quyết quá nên tôi chợp mắt để nghỉ ngơi chút xíu…!!

Long đập tệp hồ sơ đang cầm trên tay xuống bàn đánh dầm một cái, anh chàng chỉ thẳng vào mặt của Thanh rồi ra lệnh.

_Cô mà không hoàn thành xong trong buổi sáng ngày hôm nay là cô chết với tôi…!!

Thanh uất lắm nhưng cố nín nhịn, con nhỏ lại cắm cúi xuống làm cho nốt mấy chồng hồ sơ kia.

Long ngồi vắt chân như một ông chủ độc tài và khó tính. Thanh liếc nhìn Long một cái sắc như dao cạo, con nhỏ căm hờn lẩm bẩm.

_Tên kia, anh cứ tận hưởng những phút giây như thế này đi vì không lâu nữa đâu chính tôi sẽ cho anh đo ván….!!

Long cười khẩy bảo Thanh.

_Cô đã nhìn và rủa chán chưa hả, còn không mau làm việc đi….!!

Thanh giật mình vì không ngờ hành động lén lút của mình lại bị hắn phát hiện,con nhỏ càng ngày càng cảm thấy sợ cái tên độc tài và đáng ghét này.

Thanh bóp chặt cây bút trong tay. Con nhỏ đang gồng mình lên vì tức nhưng không dám phát tiết ra ngoài mà chỉ dám thể hiện qua ánh mắt và suy nghĩ của mình mà thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:02 pm


Thanh vừa đi vừa đấm vào hai bả vai vì mỏi, con nhỏ quẹt mồ hôi trán. Cái nóng làm cho Thanh thêm bức bối, Thanh lẩm bẩm.

_Mình nên đi mua một chai nước ngọt để uống và phải thật lạnh vào vì mình cần phải giảm nhiệt độ của cơ thể xuống….!!

Thanh phóng lên căng tin của trường, cô nàng bảo cô bán hàng.

_Chị làm ơn cho em một chai nước khoáng có đá….!!

Chị kia liền đưa cho Thanh. Cô nàng trả tiền rồi cầm luôn lấy. Thanh cho cái ống hút vào chai, cô nàng hít hà vì sung sướng. Cảm giác đã khát khiến cho Thanh thỏa mái.

Thanh bước xuống sân trường, cô nàng nheo mắt lại vì ánh nắng chói chang chiếu thẳng lên mặt. Thanh vội đội cái mũ áo khoác lên đầu. Thanh chỉ còn một việc duy nhất vẫn chưa làm đó là trả sách cho thư viện.

Thanh đau khổ nghĩ.

_Bắt đầu từ ngày mai thời gian ngủ của mình bị rút ngắn lại, mình phải dậy sớm để nấu cơm sáng cho hắn. Tại sao hắn lại ép mình làm một điều kỳ cục như thế chứ, mình có phải là người thân hay bạn gái của hắn đâu. Hay là hắn nghĩ mình là nô lệ của hắn nên hắn muốn bắt mình làm gì cũng được….!!

Thanh thoáng thấy bóng dáng của Hoàng đi trên hành lang, cô nàng xoa xoa cái đầu của mình. Con nhỏ lẩm bẩm.

_Hình như mình cũng quên luôn việc phải xin chữ ký của hắn vì mình đã lỡ hứa với chị nhân viên ở quầy tiếp tân là hôm nay sẽ làm điều đó cho chị ấy….!!

Thanh chạy thật nhanh lên hành lang, con nhỏ gọi Hoàng thật to.

_Anh chờ tôi một chút….!!

Mấy người bạn học sinh cùng trường với Thanh nhìn con nhỏ một cách lạ lẫm vì không hiểu con nhỏ gọi ai mà nó hét to lên như thế.

Hoàng vẫn bước đều, anh chàng không hề quay đầu lại. Thanh cố hết sức mình đuổi theo. Thanh gọi thêm một lần nữa.

_Hoàng, anh bị điếc hay sao mà tôi gọi anh, anh lại không bảo nào…??

Hoàng giật mình quay lại, anh chàng nhìn Thanh gập người xuống để thở, chai nước đã đổ gần hết ra ngoài do con nhỏ chạy nhanh quá.

Hoàng thờ ơ hỏi Thanh.

_Cô gọi tôi lại làm gì….??

Thanh liền chìa ngay một tờ khổ A4 thật đẹp ra con nhỏ cầu xin.

_Anh làm ơn cho tôi xin chữ ký của anh….!!

Hoàng kinh ngạc vì anh chàng tưởng là Thanh ghét mình tại sao Thanh lại đi xin chữ ký của mình làm gì.

_Cô không bị làm sao đấy chứ, hôm trước tôi gợi ý là muốn cho cô vậy mà cô không cần sao đột nhiên hôm nay cô lại có hứng thú thế….??

Thanh mỉm cười thật tươi, con nhỏ đỏ mặt vì ngượng ngùng, con nhỏ lí nhí nói.

_Anh thông cảm vì hôm nay tôi có việc cần nhờ đến chữ ký của anh nên tôi đành phải làm như thế này….??

Mọi người bu quanh lấy Hoàng và Thanh, bọn nó đang xì xầm bàn tán. Thanh ớn quá, con nhỏ đang than thầm ở trong bụng.

_Chúa ơi, mình thật là ngu ngốc lẽ ra mình phải xin chữ ký của hắn ở trong lớp chứ ai lại đi xin một cách lộ liễu như thế này….!!

Hoàng khoanh tay lại, anh chàng hất hàm hỏi Thanh.

_Cô định dùng chữ ký của tôi vào việc gì….??

Thanh cúi mặt xuống con nhỏ vuốt vuốt cái mũi của mình, bàn chân khẽ đá nhẹ xuống đất chắc là con nhỏ đang tưởng tượng là có một chiếc lá khô ở dưới chân của mình.

_Anh không thể nào cho tôi mà không cần biết đến lý do được hay sao….??

Hoàng không nói gì anh chàng khẽ nhếch mép lên rồi bảo Thanh.

_Tôi xin lỗi mặc dù đó chỉ là một chữ ký thôi nhưng cô không phải là fan của tôi nên tôi không thể nào phung phí bút mực của mình cho cô được….!!

Thanh rầu rầu nét mặt vì nếu hắn không cho Thanh chữ ký thì điều đó có nghĩa là cô nàng sẽ mất vĩnh viễn cái thẻ sinh viên kia và trở thành một kẻ nói rối. Thanh chấp tay lại con nhỏ tha thiết nói.

_Anh làm ơn giúp tôi đi mà, nếu anh giúp tôi lần này tôi hứa là sẽ trả ơn anh xứng đáng…..!!

Hoàng mỉm cười hỏi Thanh.

_Cô định trả ơn tôi như thế nào, không phải là cô định dùng cách mà tôi trả ơn cô đấy chứ….??

Thanh dựng tóc gáy lên vì mấy đứa con gái kia đang nhìn Thanh trừng trừng, cô nàng khẽ gắt.

_Anh giúp tôi thì giúp đi sao anh còn dài dòng văn tự làm gì….??

Hoàng ra điều kiện với Thanh.

_Được, tôi đồng ý giúp cho cô nhưng với một điều kiện là cô phải chép bài cho tôi một tháng. Thế nào cô đồng ý chứ….??

Thanh há hốc miệng ra vì ớn. Ngay cả bài vở của mình Thanh còn lười không muốn chép nói chi tới việc chép bài và làm bài cho người khác.

Thanh nhăn nhó hỏi lại Hoàng.

_Anh không còn điều kiện nào nhẹ nhàng hơn à, sao anh lại đưa ra một điều kiện khó khăn như thế….!!

Hoàng trừng mắt lên nhìn Thanh, anh chàng dọa.

_Nếu cô không đồng ý thì thôi vì tôi cũng không muốn ép cô làm gì….!!

Thanh thở dài, người của cô nàng xìu xuống. Thanh chìa cây bút và tờ giấy ra. Cô nàng chán nản nói.

_Anh ký vào đây cho tôi đi, tôi đồng ý với điều kiện đó của anh….!!

Hoàng cười, anh chàng cầm lấy rồi ký đánh roẹt một cái. Thanh lí nhí nói.

_Cảm ơn anh….!!

Cô nàng lủi thủi bước đi, khuôn mặt buồn so chẳng giống tâm trạng của các fan khi họ xin được chữ ký của một thần tượng tí nào cả, mà trông con nhỏ lúc này rất giống một nhân viên vừa nhận được quyết định cho nghỉ việc của sếp.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: part..........no pik 3   Fri Dec 30, 2011 5:03 pm

Thanh cầm ba cuốn sách mà chị Thu mượn chưa trả trên tay. Cô nàng mở cửa rồi bước vào trong.

Thanh tươi cười bảo cô thủ thư.

_Cô làm ơn cất sách dùm cho cháu….!!

Cô thủ thư nhìn Thanh một cái rồi cầm lấy ba cuốn sách trên tay của Thanh. Cô hỏi.

_Cháu tên là gì…??

Thanh đưa thẻ của mình cho cô rồi ngồi chờ cô kiểm tra tên của Thu trong một cuốn sổ dày cộm. Sau khi dò xong tên của Thu, cô so tên của ba cuốn sách kia. Cô gật gù vì chúng trùng khớp với nhau. Cô yêu cầu Thanh.

_Cháu chỉ cần ký vào đây là xong….!!

Thanh làm theo yêu cầu của cô. Nhưng khổ nỗi cô nàng lại ký là Thanh chứ không phải là Thu. Cô thủ thư gắt Thanh.

_Cháu đang ký tên của ai đấy hả….??

Thanh giật mình nhìn xuống, cô nàng gãi đầu. Thanh nhăn nhó nói.

_Cháu xin lỗi, cháu sẽ sửa lại liền….!!

Thanh gạch bỏ tên Thanh đi rồi ký tên Thu vào đó. Cô thủ thư kiểm tra một lần nữa rồi hài lòng bảo Thanh.

_Được rồi, bây giờ cháu có thể mượn cuốn sách khác….!!!

Thanh mỉm cười hạnh phúc, con nhỏ chạy ngay đến cái kệ sách hôm qua. Thanh mê mẩm quét nhẹ lên gáy của từng cuốn sách. Nhìn mấy cuốn sách dày cộm ở trên cao.Thanh ớn lạnh lẩm bẩm.

_Mình ngay cả một cuốn sách mỏng cũng chẳng muốn đọc nói gì đến những cuốn dày như thế kia….!!

_Thảo nào cô suốt đời học dốt là phải…!!

Thanh giật mình quay lại, Thanh tái mặt và run rấy hết cả mình vì ông chủ đang khoanh tay đứng nhìn Thanh như muốn cho Thanh thêm mấy cái cốc vào đầu nữa.

Thanh cố cười hỏi Long.

_Anh đến đây làm gì….??

Long cũng mỉm cười đáp lại nhưng trong nụ cười của anh chàng còn đáng sợ hơn là anh chàng không cười.

_Tất nhiên là mượn sách và đọc sách rồi. Cô không đọc tên của nó hay sao mà hỏi một câu ngu ngốc như thế….!!

Thanh buồn rầu vì hắn luôn làm khó và bắt nạt con nhỏ. Thanh chán nản bảo Long.

_Nếu thế tôi không dám làm phiền nhã hứng của anh. Tôi cần phải đi tìm mấy cuốn sách của mình ….!!

Thanh bỏ sang mấy kệ sách bên cạnh. Cô nàng hơi bực tức ở trong lòng nhưng cố nín nhịn vì dù sao con nhỏ cũng không làm gì được hắn mà ở đây là thư viện nếu gây sự hay cãi nhau ở đây thì thế nào cũng bị đuổi ra ngoài và có khi bị cấm bén mảng đến đây cũng nên.

Long cũng đi tìm mấy cuốn sách cho mình. Anh chàng say sưa kiếm tìm vì anh chàng là một người ham học và ham đọc sách nên yêu quý sách như yêu bạn thân của mình.

Thanh cười khì vì cô nàng đã tìm được một cuốn sách có tựa đề rất hay. Thanh cố với nhưng ở cao quá, Thanh không tài nào lấy xuống được. Cô nàng dơ tay lên thì có một bàn tay nhanh hơn đã lấy xuống cho Thanh. Cơ thể của người đó đứng ép sát vào người của Thanh. Con nhỏ nghe được nhịp đập trái tim của người đó và một mùi nước hoa thoảng thoảng đầy nam tính. Một giọng nói thì thầm như hơi thở phả lên tóc của con nhỏ.

_Cô thích cuốn sách này à…??

Thanh giật mình tỉnh mộng liền đáp nhẹ.

_Vâng….!!

Long đưa sách cho Thanh, cô nàng lí nhí nói.

_Cám ơn anh nhiều….!!

Long cầm bàn tay của Thanh. Anh chàng quan tâm hỏi.

_Vết bầm trên tay của cô đã hết chưa….??

Thanh ngượng ngùng vột rút bàn tay của mình lại, con nhỏ vén tóc qua mang tai rồi ngập ngừng nói.

_Cũng đã đỡ nhiều rồi….!!

Anh chàng mỉm cười hiền từ bảo Thanh.

_Cô có cần tôi mua thuốc cho cô coi như là chuộc tội của mình với cô hay không…??

Thanh kinh ngạc vì tại sao hôm nay hắn lại tốt với mình như thế. Thanh ngơ ngác hỏi Long.

_Anh có bị làm sao không vì hôm nay anh lạ lắm…??

Hắn mỉm cười rồi quan tâm hỏi lại Thanh.

_Tôi lạ ở chỗ nào….??

Thanh mâm mê những ngón tay của mình, con nhỏ dứng dựa vào cái kệ sách đằng sau lưng, theo thói con nhỏ cũng co cả chân lên mặc kệ chiếc giày mà mình đang đi có sạch sẽ hay không.

_Vì anh không còn quát tháo tôi như trước nữa mà lại hay mỉm cười với tôi….!!

Thanh vừa dứt lời con nhỏ được ăn ngay hai cái cốc thật đau vào đầu. Long trừng mắt lên quát Thanh.

_Cô mà còn quên không làm bữa sáng cho tôi như hôm nay là cô chết với tôi. Cô đã nghe rõ chưa hả…??

Thanh lại được một phen kinh ngạc nữa vì tại sao tự nhiên hắn lại biến thành một con người hung dữ như thế này, lúc nãy hắn diụ dàng lắm cơ mà.

Cô nàng ớn quá liền lí nhí đáp.

_Dạ, em biết rồi. Mai em sẽ mang cơm cho anh…!!

Hắn trừng mắt lên dọa Thanh tiếp.

_Tôi mà còn thấy cô lảng vảng không chịu học bài và ham chơi nữa là chết với tôi vì bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ kèm cho cô học….!!

Thanh lùi lại hai bước con nhỏ há hốc mồm ra, mắt của con nhỏ tròn xoe nhìn Long.

_Anh có bị điên hay không, tại sao việc đó anh lại xen vào làm gì…??

Ánh mắt của Long ánh lên một cái nhìn đầy đáng sợ. Thanh co rúm cả người lại, con nhỏ cảm tưởng mình bây giờ bị biến thành một con sâu.

_Lệnh của tôi mà cô dám cãi nữa hả, cô đã lười học mà còn lắm mồm nữa là sao. Tôi không muốn cả trường này biết tôi có một con bé nô lệ ngu dốt như cô…!!

Thanh không còn tin vào tai của mình nữa. Con nhỏ lắp bắp hỏi Long.

_Anh thấy có ai vô lý như anh không hả, đã làm nô lệ thì ngu dốt có liên quan gì đến ông chủ như anh mà anh lại bắt tôi phải thông minh như anh làm gì…??

Long chống hai tay qua đầu của Thanh, anh chàng xa xầm nét mặt xuống, miệng nhếch lên, hai hàm răng nghiến chặt lại. Anh chàng nói từng tiếng một.

_Cô mà còn cãi hỗn với tôi nữa là chết với tôi đấy, cô nên biết thân biết phận của mình mà ăn nói cho phải phép một chút….!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:03 pm

Thanh nhăn cả mặt lại vì tức và vì giận. Con nhỏ vừa đi vừa đá vào không khí.

_Cái tên chết tiệt kia sao mà hắn độc tài thế không biết, hắn tưởng hắn là ai mà lại dám bắt nạt mình một cách không thương tiếc như thế….!!

Thanh còn đang lẩm bẩm con nhỏ nghe có tiếng gọi.

_Chúng em xin chào đại ca….!!

Thanh sửng xốt nhìn bốn tên con trai đang xếp hàng và cúi chào Thanh một cách lễ phép. Bọn bạn trong trường của Thanh nhìn Thanh đầy kinh ngạc vì bọn nó không hiểu con bé kia đã làm gì mà bốn anh chàng công tử đẹp trai kia lại rạp mình cung kính như thế.

Thanh ngó ngược, ngó xuôi con nhỏ muốn xác định xem bọn kia đang chào ai vì ở đây đông người quá. Biết là ai mà nhìn và nhỡ đâu không phải là mình thì sao.

Thanh bước đi luôn mà không có phản ứng gì. Kiên chạy lại rồi hô thật to.

_Kìa đại ca sao người lại bỏ đi mà không nói với bọn đàn em một câu như thế…??

Thanh quay phắt lại, con nhỏ lấy ngón trỏ chỉ vào mặt của mình. Con nhỏ hất hàm hỏi Kiên.

_Anh đang gọi tôi đúng không…??

Kiên lễ phép nói.

_Vâng, chúng em đang gọi đại ca. Xin người hãy nhận bọn em làm đệ tử của đại ca….!!

Thanh kinh ngạc tột độ vì cô nàng không hiểu mình đang rơi vào tình huống và tình trạng nào. Cái bọn kia có bị điên hay không, hôm qua mình đánh cho chúng nó tơi bời và yêu cầu chúng nó không được phép bén mảng đến đây cơ mà. Tại sao hôm nay chúng nó dám làm trái lệnh của mình và lại muốn nhận mình làm thủ lĩnh của chúng nó là thế nào.

Thanh cáu tiết quát bọn kia vì bọn học sinh ở trong trường vây lấy năm người càng lúc càng đông.

_Tôi yêu cầu các anh biến khỏi đây ngay lập tức nếu không đừng có trách tôi độc ác. Tôi lại cho các anh bò lê đi về bây giờ….!!

Bọn kia cúi rạp cả mình xuống rồi tha thiết van nài.

_Đại ca làm ơn đi mà bọn em chỉ muốn được đại ca nhận làm thủ lĩnh của mình mà thôi…..!!

Thanh tức cả mình, con nhỏ liền gõ cho mỗi tên một cái thật đau vào đầu rồi ra lệnh.

_Mau đi về hết cho tôi….!!

Kim, Thoa, Hường và Liên cũng vừa tới nơi. Thoa vừa trông thấy Công, con nhỏ liền bước ngay lại rồi túm luôn cổ áo của anh chàng. Con nhỏ điên máu tát cho tên này hai cái vào mặt. Con nhỏ vừa đánh vừa chửu.

_Tên khốn kiếp này, sao anh lại dám to gan đến trường của tôi hả. Nói mau, anh đến đây với mụch đích gì….??

Anh chàng kia liền nắm chặt lấy tay của Thoa rồi mỉm cười âu yếm nói.

_Anh đến đây là muốn nhận chị Thu làm thủ lĩnh của nhóm nhưng trên hết anh muốn đến đây để xin lỗi và tặng hoa cho em….!!

Anh chàng liền chìa ra một bó hoa hồng nhung thật to kèm theo một bộ mặt thật dễ thương. Anh chàng cầu khẩn nói.

_Em sẽ tha thứ và đồng ý đi chơi với anh chứ…??

Thoa mặc dù vẫn hận Công nhưng con gái ai chẳng thích được con trai tặng hoa và tỏ tình trước mặt nhiều người như thế này.

Thoa hất bó hoa trên tay của Công xuống đất con nhỏ tát thêm cho Công một cái tát nữa. Thoa trừng mắt lên hét Công thật to.

_Tên kia, từ nay về sau anh hãy tránh xa tôi thật xa ra. Nếu để tôi mà còn nhìn thấy mặt của anh thêm một lần nữa là anh chết với tôi….!!

Con nhỏ ngoe nguẩy mông rồi bỏ đi thẳng mà không thèm quay đầu nhìn lại. Tất cả mọi người đều sững sờ nhìn hai người này. Họ vừa thèm muốn được như họ vừa buồn cười cho dáng điệu khi bước đi của cô nàng.

Công buồn rầu ngồi thụp xuống nhặt bó hoa bị đánh rơi xuống đất. Nhìn những cánh hoa bị dập nát do Thoa dẫm chân lên trên, lòng của anh chàng đau như cắt. Anh chàng thở dài kêu khổ, kiểu này là hết hy vọng vì cô nàng Thoa nổi tiếng nóng tính và đanh đá.

Kim nhìn Kiên đầy căm hận, con nhỏ nhếch mép hỏi Kiên.

_Anh vác mặt đến đây làm gì, đừng nói với tôi là anh còn có cô gái khách để dụ dỗ tiếp….??

Kiên nhăn mặt lại bảo Kim.

_Em cứ nói quá cho anh, từ khi bị Thu giáo huấn anh đã tỉnh mộng ra nhiều, hôm nay anh đến đây không phải là để dụ dỗ hay là gây họa, anh đến đây vì muốn nhận Thu làm thủ lĩnh của mình…..!!

Kim kinh ngạc hỏi Kiên.

_Anh định nhận chị gái của tôi làm thủ lĩnh một nhóm ăn chơi và quậy phá như anh sao. Anh nghĩ mình là ai mà chị ấy phải làm như thế, anh nên cuốn gói đi khỏi đây thì hơn….!!

Trong khi Kiên và Kim đấu khẩu với nhau thì Hường lại khác. Con nhỏ nhìn Hoan trừng trừng, hai người bọn họ nhìn nhau không chớp mắt. Cả hai tập trung cao độ, họ đang so tài xem ai sẽ là người chớp mắt và xem ai sẽ là người phải nói câu xin thua cuộc trước.

Liên là người nhút nhát nhất trong bọn cô nàng không dám nhìn hay dám lên tiếng khi đối mặt với Tiến mà cúi gằm mặt của mình xuống. Anh chàng Tiến đỏ mặt, bàn tay run run muốn nắm lấy bàn tay của Liên nhưng không dám vì anh chàng sợ con nhỏ sẽ ghét mình thêm.

Thanh nhìn từng người, con nhỏ vừa kinh ngạc vừa thích thú vì dù sao cái bọn điên khùng này nếu có thể giảng hòa và làm lành thì biết đâu lại trở những người bạn tốt và có cặp yêu nhau thì sao.

Thanh phá không khí im lặng và đáng sợ này bằng cách e hèm lên một tiếng rồi nói.

_Đề nghị các anh về nhà hay về trường của mình cho vì tôi không muốn vì mấy người mà bị phạt hay bị mắng oan….!!

Kiên tha thiết bảo Thanh.

_Mong đại ca nhận bọn em làm đệ tử vì bọn em rất hâm mộ tài nghệ của đại ca….!!

Thanh kêu khổ vì con nhỏ muốn được yên mà không được. Kiên liền nắm chặt lấy bàn tay của Thanh rồi cầu xin.

_Mong đại ca nghĩ lại mà suy sét đến yêu cầu của bọn em….!!

Long đã đến đây từ khi nào rồi. Anh chàng thấy tên Kiên kia dám cầm tay của con nhỏ anh chàng tức giận nên quát Thanh.

_Con nhỏ kia cô còn làm gì ở đấy mà không mau vào làm nốt công việc của mình đi….!!

Bọn con gái thấy Long, chúng nó đều tập trung vào nhìn anh chàng. Đứa nào cũng muốn được gần thần tượng của mình vì tuy chỉ là chủ tịch hội sinh viên nhưng với bọn nó anh chàng còn hay hơn cả anh chàng Hoàng kia, bọn nó cũng không hiểu tại sao lại như thế chỉ là bọn nó không cưỡng lại được khi ở gần anh chàng.

Thanh giật mình và hoảng hốt vội nói.

_Dạ, em biết rồi.Em sẽ vào làm ngay đây….!!

Mấy anh chàng kia thấy Thanh bỏ đi chúng nó liền gọi với theo.

_Kìa đại ca sao người lại bỏ bọn em như thế…??

Long hất hàm hỏi cả bọn.

_Các cậu là ai mà dám đến đây gây náo loạn là thế nào. Các cậu có muốn tôi gọi bảo vệ tống cổ các cậu ra khỏi trường không hả…??

Kiên khúm núm nói.

_Dạ, bọn em chỉ muốn gặp đại ca của mình thôi mà….!!

Long tròn xoe mắt hỏi Kiên.

_Ai là đại ca của cậu….??

Kiên lễ phép trả lời.

_Dạ thưa anh, chị Thu chính là đại ca của bọn em….!!

Long vừa kinh ngạc vừa thích thú hỏi lại Kiên.

_Làm sao mà cô ấy lại biến thành thủ lĩnh của các cậu là thế nào….??

Kiên ngượng ngùng không biết ăn nói và trả lời Long làm sao cho phải, không lẽ lại đi nói là mình bị hạ đo ván bởi Thu vì tội dám làm nhục em gái của Long.

Kim căm thù trả lời thay cho Kiên.

_Cả bọn này bị chị Thu đánh cho một trận tơi bời nên chúng nó muốn nhận chị ấy dẫn dắt bọn nó…..!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:04 pm


Long túm chặt cổ áo của Kiên, anh chàng căm thù nói.

_Hóa ra cậu chính là cái thằng dám làm nhục em gái của tôi đấy hả…??

Kiên co rúm người lại vì sợ hãi. Ánh mắt của Long lúc này thật đáng sợ, khuôn mặt của anh chàng vằn lên, từng thớ thịt căng cả ra.

Long dơ tay lên thật cao anh chàng đấm cho Kiên một phát vào mặt. Kiên nhã nhào xuống đất, một dòng máu đỏ rỉ ra từ mép. Làn môi bị sưng cả lên.

Long quát.

_Tên kia, đứng lên mau. Hôm nay tôi phải dạy cho cậu biết dám động vào em gái của tôi thì nhận hậu quả gì…!!

Mọi người kinh ngạc vì không ngờ anh chàng Kiên này lại to gan dám động vào tiểu thư của nhà họ Hạ.

Họ lắc đầu lẩm bẩm.

_Thằng cha kia thật là ngu dốt. Cậu ta có biết làm như thế là chuốc họa vào thân hay không. Kim nổi tiếng là một cô tiểu thư đỏng đảnh và đanh đá. Ai mà động vào cô ta là không xong với cô ta. Cô ta sẽ tìm đủ mọi cách để hạ gục đối thủ cũng như kẻ thù của mình….!!

Kim không nói gì trước cơn thịnh nộ của anh trai mà cô nàng còn mừng vì anh trai đã ra mặt cho cái tên kia một trận. Kim rủa.

_Cho anh chết, từ lần sau hãy tránh xa tôi ra nếu không tôi sẽ cho anh nằm liệt giường cả tháng trời….!!

Kiên quẹt mép của mình, anh chàng run rẩy cầu xin.

_Em van anh tha cho em. Em hứa từ lần sau sẽ không bao giờ dám làm như thế nữa….!!

Kiên cũng cầu xin Kim.

_Em làm ơn bảo anh trai của em tha cho anh đi nếu không anh ấy sẽ đánh anh chết mất….!!

Kim gạt tay của Kiên ra khỏi người mình. Con nhỏ vằn mắt lên hét Kiên.

_Tại sao lúc anh giở trò bỉ ối đó ra anh không nghĩ tới hậu quả ngày hôm nay. Anh đừng hòng mà bảo tôi cầu xin cho anh. Tôi sẽ bảo anh ấy đánh thêm cho anh chừa cái thói vô liêm sỉ ấy đi….!!

Long bực mình lôi Kiên đứng dậy. Anh chàng trừng mắt lên. Long nghiến răng nói.

_Tôi cảnh cáo cho cậu biết từ lần sau bất cứ gặp em gái của tôi ở đâu thì phải tránh xa nó năm mét. Cậu đã nghe rõ lời của tôi nói chưa hả…??

Kiên run sợ, anh chàng lắp bắp nói.

_Dạ, em biết rồi. Em sẽ nhất nhất tuân theo những lời của anh nói…..!!

Long vẫn còn chưa buông tha cho Kiên. Anh chàng càng nghĩ càng tức vì nếu Thanh không đến kịp vào hôm ấy thì hậu quả sẽ như thế nào. Liệu em gái của mình có còn đứng ở đây để nói chuyện bình tĩnh như thế này hay không. Hay là nó lại đang hoảng loạn tinh thần và đang nằm trong bệnh viện để điều trị bệnh thần kinh.

Long đấm thêm cho Kiên mấy phát vào mặt và đá cho anh chàng mấy cú vào người. Anh chàng cảnh cáo Kiên.

_Tôi mà còn trông thấy cái bản mặt đáng ghét của cậu một lần nữa là chết với tôi…..!!

Kiên bị đánh đau quá anh chàng ngồi bệt xuống đất. Kiên không còn sức để đứng dậy được nữa. Anh chàng khẩn thiết van xin.

_Em xin anh hai tha cho em. Em thề là không bao giờ dám đặt một ngón tay vào người của Kim nữa….!!

Long điên máu quát tiếp.

_Cậu câm mồm lại cho tôi. Đứng dậy và cút khỏi đây mau. Và nhớ là từ lần sau đừng có bén mảng đến đây nữa….!!

Kiên lủi thủi đứng dậy, nhìn anh chàng bây giờ trông thật thảm thương, khuôn mặt bị tím bầm và bị sưng cả lên. Kim hả dạ bảo anh trai.

_Thôi tha cho anh ta đi anh ạ. Anh mà đánh thêm nữa có khi anh ta phải vào bệnh viện cũng nên…..!!

Long tuy đã xả được một ít tức trong lòng ra nhưng anh chàng trừng ngay mắt lại. Anh chàng quát luôn cả Kim.

_Anh cũng cấm em từ nay không được phép giao du với loại người này nữa. Anh mà còn thấy em đi uống rượu hay nói chuyện với hắn là em chết với anh….!!

Kim hãi quá vì đây là lần đầu tiên Long quát Kim và cũng là lần đầu tiên con nhỏ mới thấy anh trai tức giận như thế này. Cô nàng hiểu vì cái họa mà mình gây ra không hề nhỏ, anh trai vì lo cho mình quá nên mới điên lên như thế thôi.

Kim cúi đầu xuống, cô nàng lí nhí nói.

_Em xin lỗi anh. Em hứa là từ nay sẽ không uống rượu hay chơi bời với những người như Kiên nữa….!!

Long hài lòng vì thái độ ngoan ngoãn và biết điều của Kim nhưng anh chàng vẫn còn đe dọa.

_Em nói lời thì phải giữ lấy lời đấy. Vì bắt đầu từ hôm nay anh sẽ không còn chiều theo em nữa đâu mà anh sẽ thẳng tay trừng trị những thói hư tật xấu của em, em nên chuẩn bị tinh thần đi là vừa….!!

Kim sửng xốt, con nhỏ không còn tin vào tai của mình nữa. Tại sao anh trai lại thay đổi nhanh chóng như thế. Kim đã quen được anh trai chiều chuộng và che trở dù cho con nhỏ có làm sai điều gì thì Long cũng tìm cách bảo vệ cho Kim. Nay anh ấy thay đổi như thế này làm cho Kim hơi sững sờ và không quen. Con nhỏ nũng nịu hỏi Long.

_Anh nói như vậy là sao. Anh không còn thương em nữa à…??

Long gõ cho em gái một cái thật đau vào đầu, anh chàng nghiêm nghị gắt Kim.

_Nuông chiều em để xảy ra chuyện như vừa rồi à. Anh thấy mình càng làm như thế thì càng hại em thêm mà thôi. Nên anh phải thay đổi chiến thuật của mình, anh sẽ dùng kỉ luật sắt đối với em. Cứ mỗi lần em làm sai anh sẽ phạt em thật nặng. Em đừng tưởng em là em gái của anh mà anh nương tay với em. Em càng làm sai anh càng tăng mức độ hình phạt lên, em hãy liệu mà làm nếu không muốn bị như thế thì hãy sống ngoan và sống tốt một chút…..!!

Kim co rúm cả người lại vì trông Long bây giờ rất giống một ông quan tòa đang tuyên án tử hình cho phạm nhân. Kim chưa bao giờ trông thấy khuôn mặt lạnh lùng và đáng sợ của anh trai như lúc này. Từ bé tới giờ con nhỏ đã quen với một ông anh trai hay cười và nhìn con nhỏ trìu mến. Kim tái xanh cả mặt lại vì sợ, con nhỏ lắp bắp nói.

_Dạ, em biết lỗi rồi. Em hứa từ lần sau sẽ nghe theo lời của anh….!!

Long trừng mắt nhìn Kiên đang ngồi bệt ở dưới đất.

_Cậu còn không mau đừng lên để đi về nhà của mình đi, hay là cậu muốn tôi dùng chân đá văng cậu ra….!!

Kiên hốt hoảng vội vùng dậy rồi gọi bọn kia cùng đi theo mình. Nhìn bốn anh chàng chạy thật nhanh ra khỏi cổng trường, bọn học sinh phì cười vì khi đi vào mấy anh chàng kia phong độ là thế, bây giờ trông họ chẳng khác nào mấy tên bại trận, nhìn họ đúng là rất thảm bại và rất thảm thương.

Con nhỏ đứng bên cạnh Long khẽ liếc mắt nhìn anh chàng một cái rồi quan tâm hỏi.

_Anh không bị làm sao chứ…??

Long cười nhạt nói.

_Tôi không sao….??

Cô nàng giả vờ cầm lấy tay của Long rồi lo lắng bảo.

_Tay của anh bị sưng lên rồi thì phải, anh có cần em đi mua thuốc cho anh không…??

Long rụt tay của mình lại, anh chàng sa sầm nét mặt nói.

_Tôi đã nói là không bị làm sao rồi kia mà. Cô bị điếc hay sao mà không nghe tôi nói gì….!!

Cô nàng kia ngại ngùng quá vội buông tay của Long ra. Cô ta lẩm bẩm.

_Anh ta đúng là đồ kiêu ngạo và lạnh lùng nhưng mình lại thích những chàng trai như thế này. Mình nên làm gì để tiếp cận với anh ta đây. Hay là mình nên làm quen với con nhỏ em gái của anh ta. Đúng rồi đó là một ý kiến hay….!!

Cô ta liền bước lại chỗ của Kim đang đứng cô ta mỉm cười thật ngọt rồi hỏi Kim.

_Em có thể cho chị biết tên của em hay không…??

Kim đã chứng kiến hành động vô cùng chơ chẽn của cô ta từ nãy giờ nên con nhỏ cười khẩy bảo cô ả.

_Dạ, em không dám. Nếu chị thích thì em cũng có thể cho chị biết tên của em vì cả trường này ai lại không biết em là ai. Chị chỉ cần hỏi họ cũng được mà, chị cần gì phải hỏi trực tiếp em…..!!

Cô ả tái mặt vì lối ăn nói xấc xược của Kim. Cô ta rủa thầm.

_Đồ con nhỏ chanh chua. Nếu không phải vì anh trai của cô thì đừng hòng tôi hỏi đến loại con gái khó ưa như cô….!!

Mặc dù trong lòng của cô ta cay cú vì bị làm nhục như thế nhưng ngoài miệng cô ta vẫn mỉm cười, cô ta là một người giỏi nhẫn nhịn để đạt được mụch đích của mình.

_Em làm ơn cho chị biết tên của em đi mà vì chị muốn làm bạn với em….!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:04 pm


Thanh cố gắng làm cho xong để còn đi lấy tấm thẻ học sinh. Thanh kêu khổ vì công việc còn nhiều mà thời gian đang trôi thật nhanh.

Thanh vừa làm vừa lẩm bẩm.

_Cái tên độc ác đó còn hành mình đến bao giờ nữa không lẽ hắn định cho mình chết vì đói luôn. Không được mình phải trốn đi. Việc nhiều thế này thì phải ngày mai mới xong. Mặc kệ nó vậy, mình chuồn đây….!!

Cô nàng rón rén bước ra cửa, rồi nghe ngóng xem có ai đang đứng ngoài đó hay không. Thanh giật mình vì một giọng nói sắc lạnh đang nhìn cô nàng trừng trừng.

_Làm xong chưa mà dám ra đây là thế nào…??

Thanh giật mình vội ngẩng ngay mặt lên. Đầu của con nhỏ đập đánh bốp một cái vào cằm của Long.

Long nhăn mặt lại vì đau. Anh chàng cáu tiết quát Thanh.

_Con nhỏ kia, sao cô suốt ngày đi gây họa là thế nào, có phải cô muốn tôi đánh cho thêm mấy cái cốc nữa hay không hả…??

Thanh uất ức nói.

_Anh ác vừa thôi. Anh có biết là mấy giờ rồi không, ít ra anh cũng phải cho tôi về nhà nghỉ ngơi và ăn cơm đi chứ….??

Long bước vào trong. Anh chàng kiểm tra từng chồng hồ sơ mà Thanh đã làm. Anh chàng như muốn bốc hỏa vì Thanh vẽ hươu vẽ vượn lên mấy tờ giấy trắng tinh mà không phải là chép lại tài liệu của mấy hồ sơ kia.

Long sa sầm mặt xuống hét Thanh.

_Cô vào đây tôi bảo….??

Con nhỏ run run bước vào vì anh chàng trông như là muốn ăn tươi nuốt sống con nhỏ.

Long vứt chồng hồ sơ trước mặt của Thanh đánh bộp một cái. Anh chàng chống tay xuống bàn, mắt trừng trừng nhìn Thanh rồi quát.

_Cô giải thích cho tôi biết tại sao lại có những hình thù như thế này trong hồ sơ là thế nào. Có phải là cô rảnh rỗi quá nên mới nghịch phá cho đỡ buồn tay chân phải không….??

Con nhỏ tội nghiệp cúi đầu xuống rồi lí nhí nói.

_Tôi xin lỗi. Chẳng qua là tôi buồn chán quá nên vẽ cho bớt mỏi….!!!

Long phì cười cho cái lí luận của Thanh, chúa ơi, đã mỏi tay thì phải nghỉ ngơi chứ, ai lại đi vẽ bậy bạ làm gì. Con nhỏ này đúng là ngốc hết chỗ nói.

_Tôi không cần biết, cô phải làm cho xong thì mới được về….!!

Thanh chịu hết cái tính độc tài của Long nên con nhỏ quên cả sợ. Thanh hét to lên.

_Anh có đánh chết tôi thì tôi cũng không chịu ở lại đây đâu vì tôi có một chuyện rất quan trọng cần phải làm….!!

Long nhướng mắt lên, anh chàng tò mò hỏi Thanh.

_Cô có việc gì quan trọng mà dám cãi hỗn với tôi thế hả. Tôi nghĩ là cô chỉ việc cớ để đi chơi mà thôi….!!

Thanh uất ức bảo Long.

_Anh nói thế mà nghe được à, anh tưởng một con bé ham chơi như tôi thì không có chuyện riêng tư cần phải giải quyết hay sao….!!

Long bực mình truy Thanh.

_Cô cứ nói chuyện cần giải quyết của mình ra nếu nó hợp lý thì tôi sẽ cho cô đi còn không, cô nên ở lại đây hoàn thành cho xong đi….!!

Thanh ỉu xìu bảo Long.

_Tôi cần đi chuộc lại cái thẻ sinh viên của mình…..!!

Long kinh ngạc nhìn Thanh. Anh chàng hiểu lầm nghĩ.

_Không lẽ con nhỏ này ăn quán bị nợ nhiều tiền quá nên người ta mới tạm thời giữ thẻ của nó lại. Hay là nó đánh rơi, có người nào đó nhặt được nên hôm nay nó đi chuộc về….!!

_Tại sao cô lại phải làm điều đó đừng nói với tôi là cô đã gây ra họa gì đó….??

Thanh xoa xoa hai ngón tay trỏ vào với nhau, con nhỏ thở dài bảo.

_Tôi đã lỡ hứa với chị nhân viên ở quầy tiếp tân là mình sẽ xin được một chữ ký của Hoàng cho chị ấy nên tôi mới để thẻ sinh viên của mình ở đấy để làm tin….!!

Long tức giận hỏi Thanh.

_Cô tới khách sạn làm gì, tuổi của cô lẽ ra không nên đến những chỗ như thế mới phải. Cô đúng là một kẻ gan cùng mình, tôi khuyên cô từ sau có làm gì thì nên tránh xa những chỗ như thế ra nếu không người ta lại hiểu lầm cô thì khổ….!!

Thanh cảm thấy tủi thân vì bị hiểu lầm, con nhỏ gồng mình lên vì tức. Thanh gần như là rơi lệ khi nhìn vào ánh mắt đáng ghét của Long.

_Anh thì biết cái gì mà nói, nếu đã không hiểu chuyện thì đừng vội phán xét người khác như thế. Mà thôi tôi cũng không cần phải nói với những người hay chụp mũ người khác như anh…..!!

Thanh cầm lấy cái cặp của mình, con nhỏ bước ra khỏi cửa. Long quát.

_Cô đứng lại đó cho tôi. Tôi đã cho phép cô đi chưa mà cô lại dám tự tiện như thế hả….??

Thanh đứng sững lại, con nhỏ bị bắt nạt quá nên đã khóc từ bao giờ rồi. Long bước lại rồi quay Thanh đối diện với mình. Anh chàng kinh ngạc và xót xa khi nhìn thấy Thanh khóc.

Long lo lắng hỏi.

_Cô không bị làm sao đấy chứ, tại sao lại khóc….??

Thanh lau hai giọt lệ trên má. Con nhỏ gạt tay của Long ra khỏi đôi vai của mình. Thanh thở dài bảo Long.

_Anh đã quát nạt và bắt chẹt tôi chán chưa. Vì bây giờ tôi muốn đi….??

Thanh quay mặt đi chỗ khác con nhỏ không muốn nhìn vào mặt của Long. Anh chàng thương hại Thanh nên dễ dãi bảo cô nàng.

_Ừ, cô đi đi nhưng nhớ là phải nghe điện thoại của tôi khi tôi gọi cô đấy….!!

Thanh gật đầu rồi buồn bã bước đi luôn. Con nhỏ chầm chầm bước ra khỏi cổng trường. Đội cái mũ áo khoác lên đầu, vai đeo cặp. Chân bước đều trên vỉa hè. Thanh chán nản nghĩ.

_Mình có làm gì sai đâu mà hắn lại hiểu lầm mình là một ăn chơi phóng túng chứ. Hắn đúng là một kẻ độc mồm độc miệng. Mình nguyền rủa cho hắn bị ốm hay bị thủng lốp xe….!!

Con nhỏ mệt mỏi quá rồi nên uể oải bước đi. Thanh ước giá mà có ai đó chở mình đến chỗ đó thì hay biết mấy. Thanh giật mình vì cả buổi học ngày hôm nay Thanh không thấy con bé Dung đâu. Không biết là nó bị ốm hay sao mà không thấy đến lớp.

Thanh tự nhủ khi nào hoàn thành xong nhiệm vụ con nhỏ sẽ gọi điện để hỏi thăm Dung.

Long ngồi im trong văn phòng của mình. Anh chàng phì cười vì mấy cái hình mặt cười ngộ nghĩnh do con nhỏ vẽ. Long lẩm bẩm.

_Không biết tại vì sao mà con bé Thanh lại phải đồng ý xin chữ ký của Hoàng cho chị nhân viên kia. Mình tò mò muốn biết lý do đó nhưng mà hỏi nó e rằng không tiện vì mình đã lỡ lời nói phủ đầu nó mất rồi….!!

Long nhìn ra ngoài sân trường, anh chàng thấy ánh nắng chói chang đang hắt qua song sắt cửa sổ vào trong phòng.

Long vội vớ lấy cái chìa khóa xe ô tô và cái áo khoác. Anh chàng khóa cửa phòng của mình lại rồi đi lấy xe.

Long vừa lái xe vừa quan sát hai bên vỉa hè vì Long muốn xác định xem Thanh đang đi bên nào.

Anh chàng thấy bóng dáng ngơ ngác và mệt mỏi của Thanh đang đi bên phía tay phải của mình.

Long bấm còi xe ô tô thật to rồi ngừng xe ngay sát chỗ mà Thanh đang đứng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhok.ch_k11
Quản trị Trung Cấp
Quản trị Trung Cấp


Tổng số bài gửi : 57
Join date : 29/12/2011

Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   Fri Dec 30, 2011 5:05 pm


Thanh vẫn đều bước vì con nhỏ đang nghe nhạc nên không hay biết gì cả. Long bực cả mình, anh chàng lẩm bẩm.

_Con nhỏ khinh người kia, sao tôi bấm còi xe ô tô to như thế mà cô không thèm quay lại là thế nào. Không lẽ tôi cứ phải dùng vũ lực và ra lệnh cho cô thì cô mới làm theo lời của tôi….!!

Anh chàng nhìn vào cái dây đeo trong túi áo khoác của Thanh. Anh chàng gật gù nói.

_Ra là vậy, con nhỏ đang nghe nhạc như thế kia thì đúng là không thể nghe lời của mình nói….!!

Long đang phân vân là mình có nên chạy đến và bảo Thanh lên xe để mình chở đi hay là bỏ mặc con nhỏ luôn.

Thanh không hay biết là Long đang quan sát mình, con nhỏ vô tư vừa đi vừa đá mấy cái lá khô ở dưới đất. Thanh bực mình gắt.

_Mùa thu làm gì cơ chứ, lẽ ra phải là mùa đông hay mùa xuân có phải là hay hơn không. Người ta đang buồn và nhớ nhà muốn chết mà cứ ca mãi cái bài vọng cổ buồn này thì ai mà chịu nổi. Đúng là điên quá đi….!!

Thanh dừng lại rồi đá hai phát vào cái hàng rào màu trắng của nhà ai đó bên đường con nhỏ gồng cả mình lên vì tức, hai bàn tay nắm lại thành hình quả đấm, nhìn con nhỏ lúc nãy rất giống một con điên.

Long buồn cười quá, anh chàng cười thật to. Long thích thú nghĩ.

_Con nhỏ đúng là dễ thương, nó thể hiện tình cảm và suy nghĩ của mình một cách tự nhiên mà không cần phải che dấu bất cứ điều gì…!!

Một tay cầm vô lăng tay lại, một tay chống vào cằm, Long tự hỏi.

_Một con bé vô tư như trẻ con thế kia liệu có thể gây ra những chuyện xấu xa hay không. Mình cần phải đi theo nó đến cái khách sạn đó để tìm hiểu xem nó đã làm gì mà phải để lại tấm thẻ sinh viên của mình ở đấy….!!

Ý trí đã quyết, Long mở cửa rồi bước xuống xe. Anh chàng chỉ cần đi ba sải bước chân là tới chỗ của Thanh đứng.

Con nhỏ vẫn còn lẩm bẩm và bứt từng chiếc lá của cái cây mọc ở trên hàng rào.

Long khẽ vỗ vào vai của Thanh. Con nhỏ giật mình, theo phải xạ Thanh quay lại và dơ ngay nắm đấm vào mặt của Long. Anh chàng mà không nhanh thì thể nào cũng ăn một cú.

Long nắm chặt lấy tay của Thanh.Anh chàng cười khẩy hỏi.

_Cô định ám sát người khác hay sao mà hơi một tý là dơ tay dơ chân lên là thế nào. May mà người đó là tôi nhỡ đâu người đó là một cụ già hay là một đứa trẻ thì sao, cô có ý thức được hành động của mình hay không….??

Thanh không nghe tiếng Long nói gì cả, vì con nhỏ đang nghe nhạc. Thanh tuy có hơi giật mình vì người vỗ nhẹ vào người là Long nhưng con nhỏ không lấy thế làm sợ. Thanh gỡ tay của Long ra khỏi bàn tay phải của mình, rồi quay gót đi luôn.

Long thấy thái độ thờ ơ và vô tình của Thanh đối với mình, anh chàng bực mình liên dậm ngay lên bàn chân trái của Thanh. Con nhỏ đang đi vội khựng lại. Thanh nhăn mặt lên vì đau.

Con nhỏ tức quá liền quát Long.

_Anh làm gì thế hả, tôi có cãi nhau hay là gây sự với anh đâu mà anh lại đi kiếm chuyện với tôi là thế nào….??

Long nhếch mép bảo Thanh.

_Cô không cãi nhau hay gây sự với tôi nhưng thái độ vô phép của cô còn hơn thế nữa. Gặp mặt của tôi thì cô phải chào hỏi và mỉm cười lễ phép nói gì đi chứ….!!

Thanh há hốc mồm ra vì kinh ngạc, mặt của con nhỏ xìu xuống. Thanh chán nản bảo Long.

_Anh là thánh nên anh mới làm được điều đó còn tôi mỗi lần gặp anh chỉ muốn cho anh vài cú vào người thì vui vẻ cái nỗi gì, tôi không quát anh là may lắm rồi, anh nên cảm ơn tôi vì tôi đã không làm điều đó với anh. Anh lại còn đòi hỏi cao, đúng là đồ không biết điều….!!

Thanh vừa dứt lời con nhỏ được lĩnh ngay hai cái cốc thật đau vào đầu, chưa hết anh chàng còn quát Thanh thật to.

_Con nhỏ kia cô dám ăn nói với chủ nhân của mình như thế hả. Cô có biết là với cách ăn nói như vừa rồi thì chính cô biến thành chủ nhân còn tôi là nô lệ của cô. Cô có cần tôi xử cô ngay tại đây không hả…??

Thanh xoa xoa vào chỗ bị đau ở trên đỉnh đầu, mặt của con nhỏ mêu mếu. Thanh uất lắm vì ngày nào cũng bị cái tên độc ác này kiếm cớ hành hạ.

Long hất hàm bảo Thanh.

_Cô định đi đâu bây giờ….??

Thanh vẫn còn tức vì bị đánh đau nên con nhỏ ương bướng nói.

_Đi đâu là việc của tôi. Anh quan tâm làm gì…??

Long trừng mắt lên, anh chàng dơ bàn tay phải của mình trước mặt của Thanh rồi nhìn Thanh một cái còn sắc hơn cả con dao cạo, anh chàng đe dọa.

_Nếu cô mà không khai thật và không trả lời tôi ngay lập tức là cô sẽ bị đánh cho sưng cái đầu ương bướng và ngốc nghếch của cô. Thế nào cô có chịu nói hay không….??

Thanh nhìn bàn tay phải của Long đang dứ dứ trước mặt của mình, con nhỏ hãi quá vội lí nhí đáp.

_Tôi đang trên đường đến khách sạn….!!

Long trừng mắt bảo Thanh.

_Lên xe đi vì tôi muốn chở cô đến đó….!!

Con nhỏ kinh ngạc hỏi vặn lại Long.

_Anh cùng tôi đến đó làm gì, không lẽ anh có việc ở quanh đấy nên tiện đường chở tôi đi luôn…..??

Long gắt Thanh.

_Tôi bảo cô lên xe thì cô lên đi sao còn đứng đó nói lảm nhảm là thế nào, cô có tin là tôi sẽ đánh cô ngay bây giờ không hả…??

Thanh phồng mồm vì tức. Con nhỏ rủa thầm trong bụng.

_Nếu muốn trở người ta đi thì cũng đâu cần phải ra lệnh và quát nạt người ta như thế. Hắn đúng là một kẻ khó ưa. Lên thì lên, anh tưởng đây sợ à, anh mà còn quát tôi nữa thì đừng hòng tôi nói câu cám ơn anh….!!

Thanh tự mở cửa xe, rồi bước vào trong. Con nhỏ cũng rất tự nhiên tự thắt dây an toàn của mình nhưng con nhỏ nhất quyết không chịu ngồi cùng hàng ghế với Long mà chui xuống hàng ghế ở đằng sau xe.

Long mai mỉa hỏi Thanh.

_Cô sợ ngồi cùng tôi sẽ bị bệnh hay nhiễm trùng hay sao mà phải cẩn thận như thế….!!

Thanh chỉ muốn xông lại cho tên kia vài cú đá vào người nhưng con nhỏ cố nhịn để cho yên chuyện. Long thấy Thanh không thèm bảo mình thế nào, anh chàng bực tức hỏi Thanh.

_Cô bị làm sao thế, tại sao cô lại không thèm bảo tôi thế nào là sao…??

Thanh uất ức đá cái ghế đằng trước của mình, con nhỏ trả treo Long.

_Anh quá đáng vừa thôi. Tôi đáp lại lời của anh thì anh bảo tôi là vô phép, lúc tôi không nói gì thì anh lại bảo là tôi khinh anh. Vậy anh nói tôi phải làm gì mới vừa lòng anh đây hả…??

Long phì cười nhưng cố nhịn, anh chàng mở máy rồi lái xe đi. Trên đường tới khách sạn hai người không ai bảo ai câu nào. Long có hỏi gì, Thanh đáp lời của anh chàng bằng sự im lặng, nên anh chàng cũng không có hứng thú hỏi con nhỏ nữa.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những   

Về Đầu Trang Go down
 

Thanh cho mấy hộp cơm vào một cái túi bóng, rồi khóa cổng. Để tất cả vào lồng xe, nó bắt đầu đạp xe đi, cái máy nghe nhạc MP4 vẫn ở trên tai của nó. Ngoài âm nhạc ra nó không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa, Thanh mỉm cười sung sướng khi đến những

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3  Next

 Similar topics

-
» Cho thuê nhà 171 Vũ Hữu,Thanh xuân bắc 65m2x6 tầng
» Bán đất Triều Khúc, Thanh Xuân, Hà Nội 35m2 giá 42 tr/m2
» Bán đất tại Triều Khúc, Thanh Xuân, Hà Nội ( 1,3 tỷ)
» Bán mảnh đất ngõ phố Triều Khúc, Thanh Xuân 30,1m2 giá 1,45 tỷ
» Cần bán một số xuất ngoại giao chung cư Đại Thanh giá gốc 10tr/m2.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Chào mừng các bạn tân sinh viên :: GIẢI TRÍ :: TRUYỆN HAY-
►Chia Sẽ:
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog